Là mẹ chồng cũ tương lai.
Giọng bà lớn đến mức tôi đứng bên cạnh cũng nghe thấy.
“Lục Trầm! Công ty con gọi về nói chuyện của con lan khắp nơi rồi! Lãnh đạo bảo con tạm nghỉ để xử lý ảnh hưởng cá nhân. Rốt cuộc con làm cái gì vậy hả?”
Lục Trầm sắc mặt trắng bệch.
Tôi nhìn anh ta, trong lòng không có chút dao động.
Người trưởng thành luôn phải trả giá cho lựa chọn của mình.
Trước đây, anh ta thích cảm giác được Tô Miên dẫn đi gặp người khác.
Bây giờ, anh ta cũng nên thích cảm giác bị tất cả mọi người nhìn thấy bộ mặt thật.
Chương 9: Cú ngã cuối cùng của Tô Miên
Tô Miên không chịu trả tiền.
Cô ta nhắn cho Lục Trầm một đoạn rất dài.
Nội dung đại khái là:
“Em không ngờ anh lại để chị ấy ép em đến mức này.”
“Những thứ đó đâu phải em đòi, là anh tự muốn cho em.”
“Nếu anh thật sự từng thương em, xin anh đừng để em một mình đối mặt.”
Lục Trầm chuyển tiếp tin nhắn đó cho tôi.
Kèm một câu:
“Anh sẽ bảo cô ấy trả.”
Tôi nhìn mà thấy buồn cười.
Ngày trước cô ta nhắn một câu tội nghiệp, anh ta có thể bỏ vợ sốt cao ở nhà.
Bây giờ cô ta khóc lóc cầu xin, anh ta chỉ chuyển tiếp cho tôi như chứng cứ.
Tình yêu của đàn ông đôi khi cũng có hạn sử dụng thật.
Khi còn mê muội, lỗi của cô ta cũng là đáng thương.
Khi tỉnh ra rồi, nước mắt của cô ta cũng thành phiền phức.
Tôi không trả lời Lục Trầm.
Luật sư trực tiếp gửi thông báo yêu cầu hoàn trả.
Tô Miên vẫn giả chết.
Thế là chúng tôi khởi kiện.
Ngày ra tòa, Tô Miên mặc một bộ váy trắng rất đơn giản, gương mặt tái nhợt.
Cô ta vừa nhìn thấy tôi đã đỏ mắt.
“Chị Khương, em thật sự không có nhiều tiền như vậy.”
Tôi đáp:
“Không sao, tòa sẽ giúp cô tính.”
Cô ta cắn môi.
“Chị nhất định phải ép em vào đường cùng sao?”
Tôi nhìn cô ta.
“Tô Miên, cô nhầm rồi.”
“Lúc cô cầm túi xách, nhận trang sức, để người khác gọi Lục Trầm là bạn trai cô, cô đâu có thấy mình ở đường cùng.”
“Bây giờ cần trả lại tiền, cô mới thấy đường cùng.”
“Tôi không ép cô.”
“Tôi chỉ kéo cô về đúng vị trí cô nên đứng.”
Tòa tuyên cô ta phải hoàn trả phần tài sản không hợp pháp.
Không phải toàn bộ, nhưng cũng đủ khiến cô ta đau đến tận xương.
Sau phiên tòa, Tô Miên đứng ngoài cửa khóc đến mức thở không ra hơi.
Không còn ai che ô cho cô ta.
Không còn “anh Trầm” dịu dàng đỡ cô ta.
Cũng không còn họ hàng nào đứng ra mắng tôi.
Bởi vì bọn họ đều sợ nhận thêm thư luật sư.
Chaporia
Bình Luận (0)