Anh Rất Thích/Chương 6C. 6
20px

“Anh thấy bài báo rồi. Em bây giờ rất tốt.”

Tôi không trả lời.

Sau đó anh ta lại gửi thêm một câu:

“Xin lỗi.”

Tôi nhìn hai chữ kia rất lâu.

Không đau.

Không hận.

Thậm chí không còn muốn mỉa mai.

Tôi chỉ xóa đoạn chat.

Có những lời xin lỗi đến quá muộn, không phải để người bị tổn thương nhẹ lòng.

Mà chỉ để người gây tổn thương tự tha thứ cho bản thân.

Tôi không cần gánh giúp anh ta phần đó.

Về sau, tôi nghe nói Tô Miên rời khỏi thành phố.

Cô ta nợ tiền, mất việc, danh tiếng cũng hỏng.

Lục Trầm thì bị điều chuyển khỏi vị trí cũ, sự nghiệp trượt dài một đoạn lớn.

Mẹ chồng cũ từng tìm đến tôi, muốn tôi nói giúp vài câu.

Tôi chỉ đáp:

“Dì tìm nhầm người rồi.”

Bà đỏ mắt nói:

“Dù sao hai đứa cũng từng là vợ chồng.”

Tôi khẽ cười.

“Lúc con trai dì đưa người phụ nữ khác đi ra mắt họ hàng, dì cũng nên nhớ câu này.”

Bà không nói được nữa.

Tôi bước qua bà, đi thẳng vào thang máy.

Cửa kim loại chậm rãi khép lại.

Bóng dáng bà bị chặn lại bên ngoài.

Giống như toàn bộ quá khứ bị nhốt lại sau cánh cửa ấy.

Không lâu sau, tôi nhận được một bó hoa gửi đến công ty.

Không ghi tên người gửi.

Chỉ có một tấm thiệp.

“Chúc em hạnh phúc.”

Tôi nhìn một lát, rồi đưa cho lễ tân.

“Cắm ở sảnh đi.”

Lễ tân hỏi:

“Chị không mang về ạ?”

Tôi cười.

“Không cần.”

Hoa rất đẹp.

Nhưng tôi đã không còn là người vì một bó hoa muộn màng mà mềm lòng nữa.

Tối đó, tôi tự lái xe về nhà.

Thành phố lên đèn, ánh sáng trải dài trên kính xe như một dòng sông lấp lánh.

Tôi bật bài hát mình thích.

Không còn mùi nước hoa xa lạ trên ghế phụ.

Không còn chiếc áo khoác bị ném bừa trên sofa.

Không còn câu “em đừng suy nghĩ nhiều” đè lên lòng tôi mỗi đêm.

Chỉ còn tôi.

Khương Từ của chính mình.

Tôi từng nghĩ hôn nhân là bến đỗ.

Sau này mới hiểu, có những bến đỗ thật ra là vũng lầy.

Rời khỏi nó không phải thất bại.

Mà là tự cứu mình.

Điện thoại sáng lên.

Bạn tôi gửi ảnh một buổi tiệc, hỏi tôi có muốn đến không.

Tôi nhìn lịch.

Hôm nay vừa hay là ngày kỷ niệm sáu năm tôi từng đăng ký kết hôn.

Tôi đáp:

“Đến.”

Bạn tôi trêu:

“Không sợ ngày này xui à?”

Tôi cười, nhấn gửi tin nhắn:

“Không xui.”

“Ngày này năm trước, tôi mất một người chồng tệ.”

“Ngày này năm nay, tôi có lại cả cuộc đời mình.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...