Truyền thông nhanh chóng ngửi thấy mùi.
Tin tức lan ra ngoài.
“Chồng nữ chủ tịch Duệ Hằng bị điều tra.”
“Nam tổng giám đốc ăn bám vợ bị nghi rút ruột công ty.”
“Cặp đôi quyền lực tan vỡ sau mười hai năm hôn nhân.”
Từng tiêu đề treo trên bảng hot search.
Có người mắng Tần Mặc Thành.
Có người thương hại tôi.
Cũng có người nói tôi quá độc ác.
“Dù sao cũng là vợ chồng mười hai năm, làm gì cần đẩy người ta vào đường cùng?”
“Phụ nữ mạnh mẽ quá đáng sợ thật.”
“Chắc bình thường bà này áp bức chồng dữ lắm nên chồng mới ngoại tình.”
Tôi xem bình luận, không tức giận.
Dư luận trên mạng vốn là vậy.
Một đám người không biết sự thật, lại thích đứng trên cao dạy người trong cuộc phải rộng lượng.
Thư ký tức đến mức muốn thuê đội pháp lý kiện từng người.
Tôi chỉ nói:
“Không cần.”
“Đợi thêm một chút.”
Buổi chiều, luật sư của Tần Mặc Thành chủ động liên hệ với tôi.
Anh ta muốn gặp tôi.
Địa điểm là phòng tiếp khách của trại tạm giữ.
Khi tôi nhìn thấy Tần Mặc Thành lần nữa, anh ta tiều tụy đi rất nhiều.
Râu mọc lởm chởm, hốc mắt sâu xuống, bộ quần áo trên người nhăn nhúm.
Thấy tôi bước vào, anh ta lập tức đứng dậy.
“Thanh Vãn.”
Tôi ngồi xuống đối diện.
“Có chuyện gì nói đi.”
Anh ta nhìn tôi, mắt đỏ lên rất nhanh.
“Anh sai rồi.”
“Anh thật sự biết sai rồi.”
“Mấy ngày nay anh nghĩ rất nhiều.”
“Anh phát hiện người anh yêu nhất vẫn là em.”
Tôi nhìn anh ta, trong lòng không gợn sóng.
Thì ra con người bị dồn đến đường cùng thật sự có thể nói ra những câu buồn nôn đến vậy.
“Anh gọi tôi đến chỉ để nói chuyện này?”
“Không.”
Anh ta vội vàng lắc đầu.
“Anh đồng ý ly h/ôn.”
“Anh có thể ký đơn.”
“Anh cũng có thể phối hợp trả lại tiền.”
“Nhưng em có thể rút đơn kiện không?”
Tôi cười.
Cuối cùng cũng vào chuyện chính.
“Tần Mặc Thành, anh nghĩ đây là trò chơi trẻ con sao?”
“Anh lấy của công ty gần hai trăm triệu.”
“Liên quan đến nhà đầu tư, nhà cung cấp, thuế vụ, quyền lợi cổ đông.”
“Tôi nói rút là rút được?”
Anh ta siết chặt tay.
“Nhưng em là người bị hại lớn nhất.”
“Chỉ cần em chịu nói giúp anh…”
“Không thể.
”
Tôi cắt ngang.
“Tôi không đến đây để cứu anh.”
“Vậy em đến làm gì?”
Tôi lấy một phần thỏa thuận ly h/ôn ra.
“Để anh ký.”
Tần Mặc Thành nhìn tập giấy.
Tay anh ta run lên.
“Em thật sự tuyệt tình như vậy?”
Tôi nhìn anh ta.
“Anh không ký cũng được.”
“Vụ kiện ly h/ôn sẽ tiếp tục.”
“Nhưng tôi nhắc anh một câu, càng kéo dài, những thứ dơ bẩn của anh sẽ càng bị đào ra nhiều.”
“Đến lúc đó, anh mất không chỉ là tiền.”
Tần Mặc Thành cầm bút lên.
Nhưng trước khi ký, anh ta đột nhiên ngẩng đầu.
“Nếu anh ký, em có thể tha cho mẹ anh không?”
Tôi hơi nhướng mày.
“Anh còn nhớ đến bà ta à?”
Anh ta mím môi.
“Dù sao bà ấy cũng là mẹ anh.”
Tôi nhìn anh ta rất lâu.
Rồi khẽ cười.
“Được.”
Mắt anh ta sáng lên.
“Thật sao?”
“Tôi không chủ động truy cứu thêm ngoài những gì pháp luật đã điều tra được.”
Ánh sáng trong mắt anh ta lập tức tắt đi.
Anh ta hiểu ý tôi.
Nếu Trịnh Ngọc Phân sạch sẽ, bà ta tự nhiên không sao.
Nếu bà ta không sạch sẽ, tôi cũng sẽ không giúp bà ta giấu.
Tần Mặc Thành cúi đầu, cuối cùng ký tên.
Ba chữ “Tần Mặc Thành” run rẩy đến mức gần như biến dạng.
Tôi thu lại thỏa thuận.
Khi đứng dậy chuẩn bị rời đi, anh ta đột nhiên gọi tôi.
“Thanh Vãn.”
Tôi dừng bước.
“Nếu năm đó anh không tự ti như vậy, chúng ta có phải sẽ khác không?”
Tôi quay đầu nhìn anh ta.
“Năm đó anh nghèo, tôi không chê.”
“Anh không có năng lực, tôi cũng không chê.”
“Anh tự ti, tôi từng cố hết sức bảo vệ lòng tự trọng của anh.”
“Nhưng Tần Mặc Thành, một người tự ti không đáng sợ.”
“Đáng sợ là anh vừa tự ti, vừa tham lam, vừa hèn hạ, lại còn đổ lỗi cho người khác.”
Anh ta ngồi chết lặng tại chỗ.
Tôi nói câu cuối cùng.
“Chúng ta không khác được.”
“Bởi từ đầu đến cuối, người có vấn đề là anh.”
Tôi rời khỏi phòng tiếp khách.
Ánh nắng bên ngoài hơi chói.
Tôi ngẩng đầu, bỗng cảm thấy lồng ngực nhẹ đi rất nhiều.
Mười hai năm.
Cuối cùng cũng ký xong.
Tôi tưởng mình sẽ khóc.
Nhưng không.
Tôi chỉ thấy như vừa tháo khỏi cổ một chiếc vòng sắt nặng nề.
Chaporia
Bình Luận (0)