Bài viết đó được chia sẻ hơn trăm nghìn lượt.
Trịnh Ngọc Phân hoàn toàn sụp đổ.
Bà ta gọi cho tôi hơn ba mươi cuộc.
Tôi không nghe.
Cuối cùng bà ta đổi số khác gọi tới.
Vừa bắt máy, tiếng bà ta gào lên đã đâm vào tai tôi.
“Lục Thanh Vãn!”
“Con muốn ép ta ch/ết sao?”
Tôi mở loa ngoài, đặt điện thoại lên bàn.
“Bà Trịnh, bà gọi nhầm rồi.”
“Chúng ta không còn quan hệ mẹ chồng nàng dâu.”
Bà ta khóc lóc.
“Ta đã lớn tuổi như vậy, con còn muốn ta thế nào?”
“Con hại Mặc Thành vào tù, giờ còn hại ta bị người ta mắng.”
“Lục Thanh Vãn, sao lòng con độc vậy?”
Tôi đang ký tài liệu, nghe vậy chỉ thấy buồn cười.
“Bà Trịnh.”
“Tôi hại Tần Mặc Thành chuyển tiền công ty sao?”
“Tôi hại bà làm giả giấy tờ sao?”
“Tôi hại bà lên mạng khóc lóc bịa chuyện sao?”
“Các người tự châm lửa đốt nhà, bây giờ trách tôi không đội mưa dập lửa cho các người?”
Đầu dây bên kia nghẹn lại.
Một lúc sau, giọng bà ta mềm xuống.
“Thanh Vãn, mẹ xin con.”
“Con tha cho mẹ lần này đi.”
“Mẹ chỉ còn Mặc Thành thôi.”
“Nếu nó thật sự ngồi tù, đời nó coi như xong.”
Tôi dừng bút.
“Bà nói sai rồi.”
“Đời anh ta không phải do tôi hủy.”
“Là do bà và anh ta cùng nhau hủy.”
“Bà dạy anh ta dựa vào phụ nữ là mất mặt, nhưng lại để anh ta dùng tiền của phụ nữ.”
“Bà dạy anh ta phải có quyền lực, nhưng không dạy anh ta phải có năng lực.”
“Bà dạy anh ta chiếm lấy thứ của người khác, nhưng không dạy anh ta chịu trách nhiệm.”
“Trịnh Ngọc Phân, bà mới là người đẩy con trai mình vào hôm nay.”
Đầu dây bên kia chỉ còn tiếng thở dốc.
Tôi nói tiếp.
“Ngày mai người của tôi sẽ đến thu hồi nhà.”
“Đồ nào thuộc về bà, bà có thể mang đi.”
“Đồ nào mua bằng tiền của tôi, để lại.”
“Bao gồm chiếc vòng ngọc bà đã bán.”
Trịnh Ngọc Phân hoảng hốt.
“Con… con biết?”
“Tôi không chỉ biết.”
“Tôi còn biết bà bán thấp hơn giá thị trường ba triệu.”
Tôi lạnh nhạt nói.
“Luật sư sẽ liên hệ với bà về khoản bồi thường.”
Bà ta hét lên.
“Lục Thanh Vãn, con không được ch/ết tử tế!”
Tôi cúp máy.
Rất nhanh, tin Trịnh Ngọc Phân bị chủ nợ tìm đến cũng truyền ra.
Bà ta dùng tiền bán vòng để mua hot search, kết quả hot search không cứu được bà ta, ngược lại khiến tất cả chứng cứ bị phơi bày.
Nhà bị thu hồi.
Tài khoản bị phong tỏa.
Bạn bè từng vây quanh bà ta lập tức biến mất.
Mấy người họ hàng nhà họ Tần nghe tin bà ta dính líu đến vụ án tài chính, sợ liên lụy, ngay cả cửa cũng không cho bà ta vào.
Cuối cùng, bà ta kéo vali đứng trước cổng khu dân cư cũ, bị bảo vệ mời đi vì làm ồn.
Có người quay video đăng lên mạng.
Trong video, Trịnh Ngọc Phân ngồi bệt dưới đất, tóc tai rối tung, vừa khóc vừa mắng.
“Ta là mẹ của Tần Mặc Thành!”
“Con trai ta là tổng giám đốc Duệ Hằng!”
Bảo vệ nhìn bà ta bằng ánh mắt thương hại.
“Bà ơi, tin tức ra đầy rồi.”
“Con trai bà bị bắt rồi.”
“Không còn là tổng giám đốc nữa đâu.”
Câu này trở thành câu châm biếm nổi nhất trên mạng hôm đó.
Không còn là tổng giám đốc nữa đâu.
Nhà họ Tần từng dựa vào cái danh đó để ngẩng đầu trước mặt người khác.
Bây giờ chính cái danh đó trở thành trò cười lớn nhất.
Tôi không xem hết video.
Không cần.
Kết cục của người tham lam, thường không cần người khác tự tay viết.
Họ sẽ tự chôn mình.
Chương 8: Trở lại ngai vàng của chính mình
Sau khi xử lý Tần Mặc Thành và Trịnh Ngọc Phân, Duệ Hằng bước vào giai đoạn rung chuyển lớn.
Nhiều dự án do Tần Mặc Thành phụ trách bị đình chỉ kiểm tra.
Một số nhà cung cấp liên quan bị cắt hợp đồng.
Ba quản lý cấp cao bị điều tra nội bộ.
Trong công ty có người bất an.
Có người lo sợ.
Có người lén nộp đơn nghỉ việc.
Tôi không giữ.
Người muốn đi, cứ đi.
Một công ty từng bị ký sinh quá lâu, muốn sống tiếp thì trước tiên phải cạo sạch phần thịt thối.
Buổi họp toàn công ty được tổ chức vào thứ Hai.
Tôi đứng trên sân khấu, nhìn xuống hàng nghìn nhân viên bên dưới.
Mười hai năm trước, Duệ Hằng chỉ có mười bảy người.
Chúng tôi chen chúc trong một văn phòng thuê, mùa hè điều hòa hỏng, mùa đông cửa kính lọt gió.
Khi ấy tôi từng nói với họ:
“Một ngày nào đó, chúng ta sẽ có tòa nhà của riêng mình.”
Rất nhiều người cười.
Chaporia
Bình Luận (0)