“Đồ hỗn trướng!”
“Nghịch tử!”
Bệ hạ tức giận đến mức suýt không thở nổi.
Uống vào, ngủ một giấc là có thể ngủ thẳng đến trưa hôm sau.
22
Thái tử bị đánh, trọng thương chưa lành, lại luôn u sầu không vui.
Bệnh tình cứ mãi tái đi tái lại.
Hoàng hậu âm thầm mời vô số thái y đến xem bệnh, nhưng mãi vẫn không thấy chuyển biến, cũng không chẩn đoán ra nguyên nhân.
Chỉ trong vòng nửa năm, Thái tử đã bệnh nặng đến mức chỉ còn thoi thóp một hơi.
Ta và Tiêu Kỳ cùng đến tiễn hắn đoạn đường cuối cùng.
Ngoài cửa.
Tiêu Kỳ kéo chặt đại áo khoác trên người ta.
“Nàng còn đang mang thai, hay là đừng vào nữa?”
Nhưng ta nhất quyết phải vào.
Không tận mắt nhìn thấy Sở Liêm chết hẳn, trong lòng ta vẫn luôn bất an.
Người nằm trên giường bệnh, đôi mắt đục ngầu, hai má hõm sâu, gầy đến mức chỉ còn da bọc xương. Những vết thương trên người mãi không lành, từ lâu đã lở loét chảy mủ, mùi hôi khó ngửi.
Nhìn còn thảm hơn cả ta trước lúc chết ở kiếp trước.
Trong lòng ta sung sướng vô cùng.
Ta nắm tay Tiêu Kỳ, nhìn người trên giường, cười tủm tỉm mở miệng.
“Sở Liêm, chẳng phải ngươi vẫn luôn muốn biết, vì sao ta và Tiêu Kỳ vốn không thân thiết, vậy mà đời này lại quyết tâm phải gả cho chàng sao?”
“Hôm nay ta có thể để ngươi chết cho rõ ràng.”
“Kiếp trước, quả thực ta đã nhảy sông tự vẫn, nhưng không chết, là chàng đã cứu ta.”
“Ta khá may mắn, cả hai đời đều sống lâu hơn tên tiện nhân như ngươi một chút.”
“Lúc ngươi ở Đông Cung hối hận đến đứt ruột, nước mắt nước mũi giàn giụa, thì ta đang cùng chàng động phòng hoa chúc.”
Sở Liêm đột nhiên trợn to hai mắt.
Hắn đã không nói nổi nữa, chỉ có thể phát ra những tiếng ú ớ trong cổ họng, liều mạng giãy giụa. Hai hàng lệ chảy xuống từ đôi mắt đục ngầu.
Một lúc sau, cuối cùng cũng không động đậy nữa.
Lồng ngực không còn phập phồng.
Nhưng đôi mắt vẫn trợn trừng ở đó.
Chết không nhắm mắt.
23
Một tháng sau, ta sinh hạ một nữ anh khỏe mạnh.
May nhờ nhà Dư Diên Nhi có bí quyết gia truyền, không chỉ rút ngắn thời gian sinh nở mà còn giúp giảm bớt đau đớn.
Khiến ta đỡ phải chịu rất nhiều khổ sở.
Tiêu Kỳ vui đến mức chẳng muốn đi đâu nữa.
Ngày nào cũng chỉ quây quần bên hai mẹ con ta.
Nghe có người trêu nữ nhi thích đệ đệ hay thích muội muội.
Tiêu Kỳ lập tức giành lấy nữ nhi.
“Đệ đệ muội muội gì chứ, nhất quyết không sinh nữa. Nương tử của ta đã chịu đủ khổ rồi.”
“Bệ hạ đã đồng ý, sau này nữ nhi nhà ta sẽ kế thừa tước vị. Con bé là minh châu trong lòng bàn tay duy nhất của phủ tướng quân chúng ta!”
Trong hoa phòng.
Chậu hoa từ Nam Cương kia đã bị ta âm thầm chôn đi, thay vào đó là rất nhiều giống hoa quý hiếm rực rỡ, đều là những loại ta yêu thích.
Một mình ta chăm sóc không xuể.
Dư Diên Nhi thường xuyên đến giúp.
Chỉ là có một ngày, nàng ấy đến cùng hành lý.
Trong lòng ta đã hiểu rõ.
“Muội sắp đi rồi phải không?”
Sau khi Sở Liêm chết, Đế hậu đã đơn độc triệu kiến Dư Diên Nhi.
Khen nàng ấy trọng tình trọng nghĩa, không rời không bỏ, chăm sóc phế Thái tử có công, còn ban thưởng rất nhiều châu báu vàng bạc.
“Vâng đó tỷ tỷ, so với kinh thành, ta thích tự do hơn.”
“Sau này ta dự định đi khắp nơi du sơn ngoạn thủy, làm một du y, cứu người chữa bệnh, cả đời cũng không thành thân nữa.”
Nàng ấy đột nhiên ghé sát lại, che miệng, nhỏ giọng nói với ta:
“Nếu tỷ phu dám bắt nạt tỷ, tỷ cứ việc mách ta. Ta cũng là người nhà mẹ đẻ của tỷ mà, có khối cách giúp tỷ đòi lại công bằng!”
Ta bị nàng ấy chọc cười không ngớt.
“Phải, ta đã được lĩnh giáo sự lợi hại của muội rồi.”
Ta chợt nhớ đến kiếp trước, khi tin tức Dư Diên Nhi khó sinh mà chết truyền đến.
Người truyền tin kể lại vô cùng ghê rợn.
Mới hai mươi tuổi, nằm trên giường sinh, máu hết chậu này đến chậu khác được bưng ra ngoài. Cuối cùng bị song thai làm nghẹt đến chết, một xác ba mạng.
Ngay cả ta, kẻ từng là tình địch của nàng ấy, cũng không nhịn được mà rơi lệ tiếc thương.
Không tái giá cũng tốt.
Nàng ấy có y thuật, có tiền bạc, một mình cũng sẽ sống thật hạnh phúc.
“Diên Nhi, nơi này của tỷ cũng là nhà của muội, nhớ nhà thì bất cứ lúc nào cũng có thể quay về thăm.”
“Bên ngoài trời cao biển rộng, tỷ chúc muội tự do tự tại, vạn sự thuận ý.”
Ta khoác tay Tiêu Kỳ.
Lặng lẽ nhìn theo bóng lưng Dư Diên Nhi dần biến mất ở cuối con phố dài.
Thật tốt.
Đời này, chúng ta đều có thể sống cuộc sống mà bản thân mong muốn.
-HẾT-
Chaporia
Bình Luận (0)