Tôi gật đầu:
“Ừm, ra ngoài đi dạo một chút.”
“Đi đâu dạo?”
“Thì… đi loanh quanh thôi.”
Tạ Chính không hỏi tiếp.
Anh cụp mắt xuống.
Tiếp tục xem tài liệu trong tay.
Tôi đứng tại chỗ nhìn anh vài giây.
Đột nhiên muốn hỏi chuyện hôm nay anh gặp người phụ nữ kia.
Nhưng lời đến bên miệng.
Lại nuốt trở vào.
Hỏi cái gì đây?
Hỏi anh có phải yêu từ cái nhìn đầu tiên không?
Hỏi anh có định ly hôn với tôi để cưới cô ấy không?
Thôi bỏ đi.
Tôi xoay người lên lầu.
Phía sau.
Tạ Chính nhìn theo bóng lưng tôi.
Ánh mắt trầm lặng.
Giống như cất giấu vô số lời không thể nói ra.
Tôi nghĩ.
Có lẽ anh đang suy nghĩ phải mở lời ly hôn thế nào.
12
【Sao nữ phụ không hỏi chuyện hôm nay nam chính gặp nữ chính nhỉ? Chẳng phải cô ta hay ghen nhất sao? Trước đây nam chính chỉ nói thêm một câu với nữ thư ký thôi, cô ta cũng làm ầm ĩ cả đêm.】
【Chắc vẫn chưa biết đâu. Đợi cô ta biết nam nữ chính đã gặp nhau rồi, chắc chắn lại làm loạn tiếp.】
【Mong chờ ngày nữ phụ biết sự thật quá. Đến lúc đó nam chính chắc chắn sẽ trực tiếp ly hôn, rồi ở bên bé cưng nữ chính.】
Tôi đóng cửa phòng.
Mềm nhũn nằm xuống giường.
Nhìn từng dòng bình luận lướt qua.
Trong lòng không nói rõ được là cảm giác gì.
Làm loạn sao?
Đúng vậy.
Trước đây tôi quả thật như thế.
Nhưng đó là vì tôi biết anh yêu tôi.
Còn bây giờ.
Nếu đã không yêu nữa.
Tôi cũng không nên tiếp tục trói buộc anh, hành hạ anh nữa.
Chỉ là nghĩ đến việc cuối cùng hai chúng tôi sẽ chia xa.
Trong lòng lại trống rỗng.
Điện thoại đột nhiên vang lên.
Là một số lạ.
Tôi bắt máy.
“Alo? Xin hỏi có phải cô Hứa Nguyệt không?”
“Tôi là Thẩm tổng, người phỏng vấn cô hôm nay.”
“Cái đó… ngày mai cô có tiện tới làm việc không?”
“Mức lương sẽ theo như cô nói, năm nghìn.”
“Không, sáu… sáu nghìn, cô thấy được không?”
Tôi sửng sốt.
Sáu nghìn?
Chẳng phải ông ta bảo tôi không có kinh nghiệm, năm nghìn đã là quá cao rồi sao?
“Ông chắc chứ?”
“Chắc chắn! Chắc chắn!”
Giọng điệu của Thẩm tổng nhiệt tình quá mức.
“Nhân tài xuất sắc như cô, tôi còn thấy sáu nghìn là ít đấy.”
“Đợi cô vào làm rồi, chúng ta sẽ từ từ tăng lương tiếp!”
“Được, cảm ơn ông nhiều. Vậy khi nào tôi tới nhận việc?”
“Không vội không vội.
”
“Tuần sau tới cũng được.”
“Hoặc nếu cô bận việc thì lúc nào thuận tiện cứ tới.”
“Vậy tuần sau tôi qua nhé.”
“Được được.”
Cúp điện thoại.
Tôi luôn cảm thấy có gì đó không đúng.
Sao đột nhiên dễ nói chuyện vậy?
Còn để tôi tự chọn thời gian đi làm?
Nhưng nghĩ lại.
Cũng chẳng sao.
Dù sao công ty cũng không chạy mất.
Cùng lắm tới thử xem.
Không hợp thì nghỉ.
Hiện tại.
Có một công việc là được.
Như vậy cho dù ly hôn.
Tôi cũng không đến mức ngồi không rồi tiêu hết tiền.
13
Những ngày chờ đi làm thật nhàm chán.
Mấy ngày gần đây.
Quả nhiên Tạ Chính không tới phòng ngủ nhỏ tìm tôi nữa.
Có lẽ anh và nữ chính đã có tiến triển thần tốc rồi.
Mỗi lần nghĩ tới chuyện đó.
Tôi lại mất ngủ.
Đêm nằm trên giường lăn qua lộn lại mãi không ngủ được.
Điện thoại lúc này sáng lên.
Là tin nhắn của trợ lý Lý:
“Cô Hứa, bên Tạ tổng đã soạn xong thỏa thuận ly hôn với cô.”
“Thỏa thuận phân chia tài sản cũng đã chuẩn bị xong.”
“Cô được chia mười căn nhà, hai mươi chiếc xe, ba mươi tỷ tiền gửi, cùng bốn mươi phần trăm cổ phần của Tập đoàn Nguyệt Chính.”
“Xin cô xem qua.”
Thỏa thuận ly hôn?
Tôi như bị đánh mạnh vào đầu!
Nhịp tim dường như ngừng lại trong khoảnh khắc.
Tôi đã nói rồi mà.
Quả nhiên anh không chịu nổi nữa.
Thật sự vừa gặp nữ chính đã nóng lòng ly hôn với tôi.
Trong lúc đau lòng.
Tôi càng kinh ngạc hơn với nội dung phân chia tài sản.
Nhà cửa, xe cộ, tiền tiết kiệm.
Chẳng phải toàn bộ tài sản dưới danh nghĩa hai chúng tôi chỉ có chừng đó sao?
Anh đem tất cả cho tôi?
Còn cho tôi bốn mươi phần trăm cổ phần công ty?
Đây là muốn để tôi làm bà chủ, còn anh đi làm công cho tôi sao?
Tôi thật sự không hiểu nổi.
Nữ chính tốt đến vậy sao?
Anh yêu cô ấy đến thế sao?
Đáng để anh vì muốn đến bên cô ấy mà chấp nhận ra đi tay trắng ly hôn với tôi?
Nghĩ đến những điều đó.
Tôi càng đau lòng hơn.
Ngay giữa tim như bị thứ gì đó đâm xuyên qua.
Nước mắt lập tức không chịu thua kém mà chảy đầy mặt.
Đúng lúc ấy.
Cửa phòng đột nhiên bị gõ.
“Nguyệt Nguyệt.”
Giọng của Tạ Chính truyền qua cánh cửa, nghe rất nặng nề.
Tôi vội lau nước mắt.
Điều chỉnh lại cảm xúc rồi lên tiếng:
Chaporia
Bình Luận (0)