“Anh đâu có.”
“Anh chỉ thích mình em thôi, bà xã.”
Tôi hỏi:
“Người phụ nữ chụp ảnh chung với anh ấy.”
Vẻ tò mò trên mặt Tạ Chính càng đậm hơn.
Anh cau mày, cố gắng nhớ lại:
“Người nào chụp ảnh chung?”
“Bà xã, em đang nói ai vậy?”
“Mỗi ngày anh gặp rất nhiều người xin chụp ảnh chung.”
“Thật sự anh không nhớ đó là ai.”
“Em gợi ý thêm cho anh được không?”
【Hả? Hóa ra nam chính còn không nhớ nữ chính là ai?】
【Biểu cảm ngơ ngác này của nam chính chân thật quá, cười chết mất. Chụp ảnh xong mà chẳng có chút ấn tượng nào với người ta.】
【Doanh nhân nổi tiếng cũng chẳng khác gì minh tinh. Thời kỳ đỉnh cao, mỗi ngày nam chính bị hàng ngàn người vây quanh xin chụp ảnh và xin chữ ký. Không nhớ cũng bình thường thôi.】
Tôi nhìn vẻ mặt đầy tò mò của Tạ Chính.
Lại kết hợp với những lời giải thích đảo ngược của đám bình luận.
Theo bản năng bật cười.
Tốt quá rồi!
Tạ Chính không yêu người khác.
Anh vẫn yêu tôi!
Đều tại đám bình luận chết tiệt kia.
Trước đó dẫn dắt người ta hiểu lầm quá đáng!!
Thấy tôi cười.
Cuối cùng Tạ Chính cũng yên tâm hơn một chút.
Nhưng anh vẫn còn nghi hoặc.
Đã hỏi rồi thì hỏi cho hết luôn:
“Vậy tại sao bây giờ em không cho anh gần gũi nữa?”
Giọng Tạ Chính càng lúc càng nhỏ.
Đầu cũng càng cúi thấp.
Dáng vẻ tủi thân.
Giống hệt một chú cún đáng thương.
16
Tôi không thể nhịn được nữa, ôm chặt lấy Tạ Chính.
Nhưng ngay khoảnh khắc ôm anh.
Nước mắt lại không chịu thua kém mà tuôn rơi:
“Tạ Chính, xin lỗi anh.”
“Là lỗi của em, xin lỗi, em đã hiểu lầm rồi.”
Tôi cắn môi.
Đem chuyện những dòng bình luận kể hết một lượt.
Nào là đứa con bị bại não, ly hôn, yêu nữ chính, tôi bị đuổi ra khỏi nhà.
Tạ Chính nghe xong, im lặng vài giây.
Sau đó đưa tay sờ trán tôi:
“Không sốt mà.”
“Em nói thật đấy!”
Anh thở dài.
Lau nước mắt nơi khóe mắt tôi, rồi lại ôm tôi thật chặt.
Lồng ngực anh rất rắn chắc.
Rất ấm áp.
Còn mang theo hương thơm nhàn nhạt.
Dựa vào lòng anh.
Rất dễ chịu.
Rất an tâm.
“Làm sao có thể tin mấy thứ đó được chứ?”
“Tạ Chính anh cả đời này chỉ yêu một mình em.”
“Dù sinh ra thứ gì đi nữa, bị bại não hay ngốc nghếch, chỉ cần là con do em sinh thì đều là bảo bối của anh.
”
Nước mắt vừa được lau khô lại lần nữa tràn đầy gương mặt.
“Nhưng em không muốn!”
“Em không muốn sinh con bị bại não đâu!”
Anh vừa lau nước mắt cho tôi vừa cười:
“Được được, chúng ta không sinh.”
“Anh chỉ lấy ví dụ thôi.”
“Chúng ta không sinh con bị bại não.”
“Ngày mai anh đưa em tới bệnh viện kiểm tra.”
“Xem bác sĩ nói thế nào.”
17
Thứ Hai.
Khoa sản của Bệnh viện Phụ sản thành phố.
Cửa phòng khám được đẩy ra.
Tôi ngây người.
Người ngồi bên trong.
Chính là nữ chính trong lời đám bình luận.
Lúc này nhìn thấy bảng tên của cô ấy tôi mới biết.
Cô ấy tên là Thẩm Giai Giai.
【A a a! Bé cưng nữ chính xuất hiện rồi! Phòng khám sản khoa đó nha, theo lý mà nói đây mới là nơi tuyến tình cảm của nam nữ chính bắt đầu chứ!】
【Có phải cốt truyện từ lúc này mới quay về đúng quỹ đạo không? Những chuyện tối qua chỉ là khúc quanh trước khi nam chính yêu nữ chính thôi mà?】
【Quanh co cái gì, nam chính thiếu điều khắc chữ chỉ yêu nữ phụ lên mặt rồi. Mấy người còn tưởng tượng nam chính sẽ yêu nữ chính à? Nghĩ nhiều rồi sẽ thất vọng đấy!】
Lúc này Tạ Chính đang cúi đầu xem phiếu khám.
Hoàn toàn không chú ý bác sĩ trước mặt là ai.
“Mời ngồi.”
Nhìn thấy Tạ Chính, Thẩm Giai Giai sửng sốt một chút rồi kích động đứng bật dậy:
“Wow, Tạ tổng?”
“Đây là phu nhân của ngài sao?”
“Tuyệt quá, cuối cùng cũng gặp được người vợ trong truyền thuyết của ngài rồi.”
“Đúng là xinh đẹp thật, bảo sao Tạ tổng giấu kỹ như vậy!”
Tạ Chính ngẩng đầu, vẻ mặt khó hiểu:
“Cô quen tôi à?”
Nụ cười của Thẩm Giai Giai cứng lại một giây:
“Hôm đó chúng ta chụp ảnh chung.”
Tạ Chính nhíu mày suy nghĩ rất lâu.
Vẫn không có ấn tượng gì.
Bầu không khí có chút ngượng ngùng.
Đúng lúc đó cửa phòng khám bị đẩy ra.
Một người đàn ông trẻ tuổi bước vào.
Cao cao gầy gầy.
Đeo kính gọng vàng.
“Giai Giai, tài liệu nghiên cứu tôi gửi vào email cho em rồi.”
Thẩm Giai Giai ngẩng đầu.
Sự hưng phấn trên mặt lập tức bị vẻ e thẹn của một cô gái thay thế.
Ngay cả giọng nói cũng vô thức mềm đi:
“Vâng, cảm ơn Tiến sĩ Chu.”
Ánh mắt cô dõi theo bóng lưng anh ấy.
Nhìn mãi vài giây.
Cho tới khi bóng lưng hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt mới lưu luyến hoàn hồn.
【Người đàn ông này là ai vậy? Sao ánh mắt nữ chính nhìn anh ta có gì đó không đúng?】
Chaporia
Bình Luận (0)