20px

“Trẻ bị bại não đều có thể kiểm tra ra.”

“Được, cảm ơn bác sĩ.”

“Không có gì.”

“Được phục vụ ngài và Tạ tổng là vinh hạnh của tôi.”

【Hả? Nữ chính sao lại thấy vinh hạnh rồi?】

【Sao lại không có nguy cơ sinh con bị bại não? Còn Tiến sĩ Chu kia lại là đối tượng xem mắt của nữ chính sao? Thế tuyến tình cảm nam nữ chính đâu? Những gì tôi từng chèo thuyền tính là gì đây?】

【Tính là mắt bạn có vấn đề chứ còn gì nữa. Giờ còn nhắc tới nam nữ chính à? Không thấy sau khi nam chính và nữ phụ rời đi, nữ chính lập tức lấy điện thoại ra hẹn Tiến sĩ Chu ăn tối sao? Fan CP nam nữ chính giải tán hết đi, cốt truyện đã khác từ lâu rồi.】

【Ha ha ha, mắt bạn có vấn đề, cười chết tôi rồi.】

Rời khỏi bệnh viện.

Tâm trạng tôi rất tốt.

“Giờ yên tâm rồi chứ?”

Tạ Chính hỏi.

Tôi gật đầu.

Anh ghé sát tai tôi:

“Vậy tối nay…”

“Chúng ta có thể gần gũi rồi chứ?”

Mặt tôi đỏ bừng:

“Anh lưu manh!”

Anh cười ôm tôi vào lòng:

“Đúng vậy.”

“Anh chính là lưu manh đấy.”

“Còn muốn làm theo đúng yêu cầu của bà xã.”

“Dùng một trăm lẻ tám kiểu khác nhau để lưu manh.”

“Bà xã.”

“Chúng ta sinh một đứa con nhé.”

Ánh hoàng hôn phủ lên gương mặt nghiêng của anh.

Nốt ruồi lệ nơi khóe mắt mê hoặc lòng người.

“Được.”

20

Sau ngày hôm đó.

Cuộc sống của chúng tôi trở lại như trước.

Từ ba bữa ăn mỗi ngày, việc nhà cửa dọn dẹp.

Cho đến đánh răng rửa mặt, rửa chân.

Tạ Chính đều chăm sóc tôi từng ly từng tí.

Nếu nói có thay đổi.

Thì chính là sau mỗi lần gần gũi vào buổi tối, tôi cho phép Tạ Chính ngủ cùng mình.

Anh không cần trải chăn dưới đất nữa.

Tôi cũng từ bỏ ý định ra ngoài làm việc.

An tâm ở nhà làm một phu nhân hào môn ngang ngược của mình.

Ba tháng sau.

Tôi thật sự mang thai.

Lần tới bệnh viện khám thai và lập hồ sơ.

Tôi không nhìn thấy Thẩm Giai Giai.

Mà đổi sang một bác sĩ khác.

Tò mò, tôi hỏi:

“Bác sĩ Thẩm đâu rồi?”

Bác sĩ mỉm cười trả lời:

“Bác sĩ Thẩm ra nước ngoài học nâng cao rồi.”

“Cùng với chồng cô ấy là Tiến sĩ Chu.”

“Hai người vừa kết hôn.”

“Đến Đức nghiên cứu chuyên sâu về di truyền học.”

Tôi sửng sốt.

Rồi bật cười.

【Cái gì? Nữ chính kết hôn rồi sao?】

【Mẹ ơi, CP tôi chèo thế mà BE rồi, hu hu hu.】

【Khụ khụ, tôi muốn nói là sao giờ tôi lại bắt đầu chèo nam chính với nữ phụ rồi nhỉ? Nữ phụ xinh đẹp như vậy, tuy hơi thích gây chuyện, nhưng trong mắt cô ấy toàn là nam chính thôi.】

【Ha ha, tôi cũng từ người qua đường thành fan rồi. Cô ấy đúng là lắm trò thật, nam chính tuy nhiều lúc mặt đen sì, nhưng trong lòng hưởng thụ lắm luôn, bị hành mà còn thấy sướng.】

【Đúng đúng, tôi cũng phát hiện ra rồi. Nam chính của chúng ta thích kiểu này lắm. Không được làm người hầu với người mẫu nam cho nữ phụ thì chính anh ấy còn thấy khó chịu.】

Những dòng bình luận vẫn tiếp tục xuất hiện.

Nhưng tôi không còn để tâm nữa.

Tạ Chính đang đứng ngoài đợi tôi.

Trong tay cầm một chiếc bình giữ nhiệt.

“Bà xã, uống chút nước đi.”

Bác sĩ ngưỡng mộ cảm thán:

“Tạ tổng đối xử với phu nhân thật tốt.”

Trong lòng anh đầy kiêu hãnh.

Nhưng trên mặt vẫn cố gắng kiềm chế.

Cuối cùng chỉ nhàn nhạt đáp một câu:

“Nên làm mà.”

21

Chín tháng sau.

Con trai chúng tôi chào đời.

Nặng ba ký tư.

Khỏe mạnh và đẹp trai.

Không hề bị bại não.

Tạ Chính ôm con trong tay.

Hai mắt đỏ hoe:

“Bà xã, cảm ơn em.”

“Nhìn em sinh con vất vả như vậy.”

“Chúng ta chỉ sinh một đứa thôi.”

“Anh sẽ đi thắt ống dẫn tinh.”

“Anh sẽ dạy dỗ con thật tốt.”

“Sau này hai cha con anh cùng chăm sóc em.”

Tôi bị anh chọc cười.

Đưa tay sờ mặt anh:

“Tạ Chính, em yêu anh.”

Anh cúi đầu nhìn tôi.

Nước mắt rơi xuống.

“Anh cũng yêu em.”

“Bà xã, mãi mãi yêu em!”

Sau đó.

Tôi không còn nhìn thấy những dòng bình luận nữa.

Thỉnh thoảng nhớ lại những cốt truyện hoang đường vô lý ấy.

Chỉ cảm thấy buồn cười.

Tạ Chính vẫn mỗi ngày đúng giờ về nhà.

Đeo tạp dề màu hồng nấu cơm cho tôi, dọn dẹp nhà cửa.

Buổi tối lại nghĩ đủ cách để dỗ dành tôi.

Điều duy nhất khác biệt.

Là phía sau anh có thêm một cái đuôi nhỏ.

Tiểu Tạ đi còn chưa vững.

Nhưng vẫn nhất quyết bưng ly sữa chạy tới trước mặt tôi:

“Mẹ ơi, uống sữa nào.”

“Con hâm nóng cho mẹ rồi đó.”

(Kết thúc)

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...