Tôi quay về phòng thí nghiệm, khóa cửa, mở máy tính.
Trong hộp thư có hơn ba mươi email mới.
Toàn là thư thông báo học thuật và tin nội bộ thường ngày.
Tôi kéo xuống từng cái một.
Đến trang thứ hai thì dừng lại.
Có một email đã bị đánh dấu “đã đọc”.
Nhưng tôi chưa từng xem qua.
Thời gian gửi là hai tháng rưỡi trước.
Người gửi là một địa chỉ tôi không quen, nhưng đuôi mail thuộc hệ thống chính thức của Viện Hàn lâm Khoa học Quốc gia.
Tiêu đề email là một dãy mã số kèm bốn chữ:
“Kế hoạch Thự Quang.”
Tôi nhấn mở thư.
Nội dung chỉ có ba đoạn.
Đoạn đầu tiên:
“Thông báo tới nghiên cứu viên Thẩm Niệm của Viện Nghiên cứu Vật liệu Hoa Thanh. Sau khi được hội đồng chuẩn bị Kế hoạch Thự Quang thẩm định, công trình nghiên cứu ‘Cơ chế tự phục hồi và hướng ứng dụng công trình hóa của vật liệu phủ chức năng thế hệ mới’ của cô đã vượt qua vòng tuyển chọn cấp quốc gia loại một. Nay chính thức mời cô gia nhập đội ngũ nòng cốt của Kế hoạch Thự Quang.”
Đoạn thứ hai:
“Vui lòng gửi thư xác nhận phản hồi trong vòng mười lăm ngày làm việc kể từ khi nhận được thông báo này.”
Đoạn thứ ba:
“Thư mời này thuộc cấp độ bảo mật, không được công khai ra bên ngoài. Các công việc cụ thể sẽ do đội ngũ của viện sĩ Cố Hoài An liên hệ đối tiếp.”
Cố Hoài An.
Cái tên này tôi đã nhìn thấy không dưới một trăm lần trong các bài báo khoa học.
Ông là người đứng đầu lĩnh vực vật liệu chức năng trong nước.
Cũng là viện sĩ đương nhiệm của Viện Hàn lâm Quốc gia.
Email này…
Đã được gửi tới từ hai tháng rưỡi trước.
Tôi chưa từng nhìn thấy email đó.
Bởi vì khi nằm trong hộp thư của tôi, nó đã ở trạng thái “đã đọc”.
Có người đã mở thư thay tôi.
Sau đó im lặng giấu luôn chuyện ấy.
Tôi kéo xuống phần chuỗi phản hồi.
Bên dưới email mời tham gia “Kế hoạch Thự Quang” có một thư hồi đáp.
Nội dung viết:
“Cảm ơn ban chuẩn bị Kế hoạch Thự Quang đã gửi lời mời. Sau khi trao đổi với nghiên cứu viên Thẩm Niệm, do nguyên nhân sức khỏe gần đây cùng sắp xếp cá nhân gia đình, cô ấy tạm thời không thể tham gia các công việc liên quan đến Kế hoạch Thự Quang. Nếu có sắp xếp tiếp theo, vui lòng liên hệ văn phòng hành chính của Viện Nghiên cứu Vật liệu Hoa Thanh.”
Bên dưới là chữ ký tên tôi.
Nhưng đó không phải lời tôi viết.
Địa chỉ gửi thư phản hồi…
Là máy tính công cộng trong văn phòng phó viện trưởng.
Tôi dựa lưng vào ghế, nhìn chằm chằm dòng ký tên kia suốt hai phút.
Hóa ra anh ta không chỉ cướp của tôi một suất tiến tu ở nước ngoài.
Anh ta chặn luôn thư mời dự án cấp quốc gia.
Giả mạo thư từ chối của tôi.
Còn dùng một tờ giấy khám thai giả để bịt kín mọi con đường khiến tôi có thể truy cứu.
Suất đi Đức chỉ là món khai vị.
“Kế hoạch Thự Quang” mới là món chính.
Anh ta bê cả bàn tiệc đi sạch sẽ.
Đến đáy đĩa cũng liếm không chừa.
Cuối cùng chỉ ném lại cho tôi hai túi sữa đậu.
Tôi tắt giao diện email.
Mở ổ lưu trữ đám mây.
Nửa năm trước tôi có một thói quen.
Mọi email quan trọng sau khi nhận được sẽ tự động đồng bộ vào cloud cá nhân.
Là thói quen nghề nghiệp do làm quản lý dữ liệu thí nghiệm quá lâu.
Không ngờ một ngày…
Nó lại cứu chính tôi.
Trong ổ đám mây, bản gốc thư mời của “Kế hoạch Thự Quang” vẫn nằm im ở đó.
Dấu thời gian.
Người gửi.
Nội dung.
Không một chữ nào bị sửa đổi.
Tôi chụp màn hình toàn bộ giao diện, lưu thành ba bản.
Hai bản ở hai thư mục cloud khác nhau.
Một bản gửi thẳng vào email cá nhân.
Sau đó tôi khép laptop lại.
Động tác rất nhẹ.
Ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân.
Có người dừng trước cửa phòng thí nghiệm của tôi hai giây rồi lại rời đi.
Tôi không nhìn xem là ai.
Tôi ngồi trên ghế, đưa tay chỉnh cây bút ký, cuốn giấy note và cái dập ghim trên bàn về vị trí ngay ngắn.
Một món.
Hai món.
Ba món.
Chỉ khi tất cả được xếp thẳng hàng tuyệt đối với mép bàn…
Hơi thở tôi mới dần ổn định trở lại.
Ngoài hành lang lại vang lên tiếng bước chân.
Lần này nó dừng hẳn.
Tiếp theo là hai tiếng gõ cửa rất khẽ.
Chu Mẫn đẩy cửa bước vào, dưới tay kẹp một chồng hồ sơ.
Cô ấy đặt tập tài liệu lên góc bàn tôi, không đi ngay mà đứng đó đẩy gọng kính bằng ngón giữa.
“Tôi vẫn luôn cảm thấy…”
“Phương án thí nghiệm số năm năm đó của cô là thứ đẹp nhất tôi từng thấy ở viện này.”
Nói xong cô ấy quay người rời đi, tiện tay đóng cửa lại.
Vạt áo blouse trắng quệt qua khung cửa phát ra tiếng sột soạt rất khẽ.
Chaporia
Bình Luận (0)