“Luận văn cũng không mang tên cô.”
“Cô còn có thể lật được sóng gió gì?”
Tôi đi ngang qua anh ta, không đáp lời.
Phía sau lưng, anh ta nói thêm một câu.
“Lý Phong đối xử với cô đủ tốt rồi.”
“Anh ấy còn cho cô một cách rút lui tử tế, chính cô lại không chịu.”
Tôi khựng bước.
Quay đầu nhìn anh ta.
“Đào Viễn.”
“Tin nhắn Hà Uyển Thanh bảo anh sửa dữ liệu của tôi…”
“Anh xóa chưa?”
Nụ cười trên mặt anh ta biến mất.
Cả người lùi về sau nửa bước, lưng đập nhẹ vào kính cửa sổ.
Tôi không chờ anh ta trả lời.
Xoay người bỏ đi.
Anh ta sẽ không xóa đâu.
Tôi cược chính là điều đó.
Đào Viễn là kiểu người khôn lỏi nhưng nhát gan.
Những chuyện anh ta đã làm, anh ta nhất định sẽ giữ lại dấu vết.
Bởi anh ta sợ một ngày nào đó Hà Uyển Thanh và Lý Phong trở mặt phủi sạch trách nhiệm.
Anh ta phải để dành đường sống cho mình.
Trở lại văn phòng hỗ trợ tổng hợp, tôi ngồi xuống, mở file ghi âm trên điện thoại.
Hai giờ mười bảy phút.
Từ đầu đến cuối thu cực kỳ rõ ràng.
Tôi tải file ghi âm lên cloud.
Sao lưu ba bản.
Sau đó lấy điện thoại ra, kéo danh bạ xuống tận cuối cùng.
Dừng lại ở một số điện thoại.
Số này được lưu từ hai năm trước.
Khi đó tôi tham gia một hội nghị học thuật toàn quốc.
Người ấy chủ động xin phương thức liên lạc của tôi, nói đã đọc luận văn của tôi và hy vọng sau này có cơ hội hợp tác.
Suốt hai năm…
Tôi chưa từng gọi vào số đó.
Không phải không muốn gọi.
Mà là cảm thấy bản thân chưa đủ tư cách.
Hiện tại…
Có lẽ vẫn chưa đủ.
Nhưng tôi không còn đường lui nữa rồi.
Tôi nhấn nút gọi.
Chuông reo ba tiếng.
Đầu dây bên kia bắt máy.
“Xin chào, ai vậy ạ?”
“Xin chào. Tôi là Thẩm Niệm của Viện Nghiên cứu Vật liệu Hoa Thanh.”
“Hai năm trước tại hội nghị Vật liệu Chức năng toàn quốc, ngài từng đưa tôi một tấm danh thiếp.”
Đầu dây bên kia im lặng hai giây.
“Thẩm Niệm?”
“Hướng nghiên cứu tự phục hồi vật liệu phủ?”
“Chờ chút… bài luận văn về cơ chế phản ứng đa tầng của cô, tôi đã đọc rồi.”
“Rất xuất sắc.”
“Sao sau đó cô không tiếp tục công bố nữa?”
“Tình hình hơi phức tạp.”
“Phức tạp thế nào?”
Tôi hít sâu một hơi, vuốt tóc ra phía sau rồi buộc chặt lại.
“Cuộc gọi này có thể sẽ kéo dài khá lâu.
”
“Bây giờ ngài có tiện không?”
Đầu dây bên kia dừng một giây.
“Tiện.”
“Cô nói đi.”
Sau khi cuộc gọi kết thúc, tôi úp màn hình điện thoại xuống bàn rồi ngồi im rất lâu.
Đèn bãi đỗ xe ngoài cửa sổ sáng lên.
Bên dưới có người bấm còi xe, kéo dài ba tiếng mới dừng.
Tôi đứng dậy, thu dọn đồ, tắt đèn rồi khóa cửa.
Về đến nhà.
Lý Phong không ở đó.
Trên bàn trà đặt một mảnh giấy ghi chú.
Nét chữ của anh ta:
“Tối nay có xã giao, không về ăn cơm. Trong tủ lạnh có thức ăn, em tự hâm lại nhé.”
Tôi mở tủ lạnh.
Bên trong có một hộp cơm rang để hai ngày cùng nửa quả dưa hấu.
Tôi không hâm thứ gì cả.
Chỉ rót một cốc nước lọc rồi ngồi xuống cạnh bàn ăn.
Nước đã đun sôi rồi để nguội.
Âm ấm.
Nhạt nhẽo.
Điện thoại lại reo.
Không phải Lý Phong.
Là một số lạ.
Tôi bắt máy.
“Cô Thẩm Niệm, tôi là nhân viên văn phòng điều phối của Kế hoạch Thự Quang.”
“Viện sĩ Cố nhờ tôi chuyển lời tới cô.”
“Ông ấy đã nhận được bản giải trình tình huống của cô.”
“Do chuyện này liên quan đến quản lý nội bộ viện nghiên cứu nên ông ấy không tiện trực tiếp can thiệp.”
“Nhưng ông ấy muốn gửi cô một câu.”
“Câu gì?”
“Ông ấy nói…”
“‘Thư mời kia vẫn còn hiệu lực. Nhưng cô cần tự mình bước đến trước mặt tôi.’”
Đường dây vang lên một tiếng rè ngắn.
“Cô Thẩm Niệm, cô hiểu ý câu này chứ?”
“Tôi hiểu.”
“Vậy chúc cô thuận lợi.”
Cuộc gọi kết thúc.
Tôi đặt điện thoại xuống bàn.
Cốc nước lọc đã lạnh ngắt từ lâu.
Ông ấy muốn tôi tự chứng minh chính mình.
Không phải đi tố cáo.
Không phải chờ ông ấy đứng ra dẹp yên tất cả.
Mà là lấy ra thứ đủ nặng…
Để tất cả mọi nghi ngờ phải câm miệng.
Cũng đúng thôi.
Một nghiên cứu viên nòng cốt cấp quốc gia…
Nếu ngay cả một đám sâu mọt trong viện mình cũng không xử lý nổi…
Thì dựa vào đâu đứng trên bàn thí nghiệm cao nhất?
Tôi mở laptop.
Trong cloud, toàn bộ dữ liệu gốc, ghi chép thí nghiệm, bản thảo luận văn và báo cáo phân tích suốt sáu năm của tôi được xếp ngay ngắn từng mục một.
Đây là của tôi.
Dù trên giấy tờ họ có sửa tên thành của ai…
Thì từng con số, từng đường cong dữ liệu, từng kết luận ở đây…
Đều mọc ra từ chính đôi tay tôi.
Chaporia
Bình Luận (0)