Có lẽ, chưa từng có nữ tử nào trước mặt hắn nói ra những lời như vậy. Hắn ngây người giây lát, rồi ngay sau đó lại khôi phục dáng vẻ buông thả chơi bời thường ngày.

“Vậy mà nói đi cũng phải nói lại — phu nhân của tướng quân, quả thực còn hữu dụng hơn cả tướng quân.”

Thế nhưng lời tiếp theo của hắn lại mang theo vài phần ẩn ý cùng đe dọa:

“Nhưng ngươi biết ta muốn làm gì hay không, mà dám cùng ta hợp tác?”

Nói đến đây, ta cũng thấy hơi khô miệng. Nhấc chén nước lên, uống cạn một hơi, rồi mới thản nhiên đáp lại:

“Ngài muốn làm gì, ta không biết. Cũng không cần biết. Ta chỉ cần biết — ta muốn làm gì.”

Lời ấy khiến hắn thật sự có hứng thú. Hắn nhướng mày, hỏi:

“Vậy ngươi muốn gì?”

Ta nhìn thẳng vào mắt Lệ Vương, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng giữa mùa đông.

“Điều đầu tiên — ta muốn hòa ly.”

6.

Chưa đầy nửa tháng sau, Cố Cảnh Hồng lại một lần nữa đá tung cửa phòng ta.

Trên trán hắn gân xanh giật liên hồi, khí thế giận dữ, còn ta chỉ thong thả đặt sách xuống, thản nhiên hỏi:

“Không biết tướng quân có chuyện gì?”

Thấy dáng vẻ ta nhẹ nhàng tự tại, mây trôi gió thoảng, càng khiến hắn thêm phẫn nộ, liền giật lấy cuốn sách trong tay ta ném xuống đất.

“Ngươi nói đi, có phải là ngươi làm không?”

Ta nhướng mày, vẻ mặt ngơ ngác:

“Tướng quân nói đến chuyện gì?”

Hắn cắn răng, giọng đầy ẩn nhẫn:

“Giờ ngoài phố ngoài chợ, ai cũng đang đồn ta và Vũ Nhi… chúng ta…”

Từ “thông gian” cuối cùng hắn không thốt nên lời, nhưng ta đã hiểu rõ.

Ta lập tức lộ ra vẻ oan ức, ánh mắt rưng rưng:

“Chẳng lẽ tướng quân lại nghi ngờ ta như vậy? Ta gả vào phủ Cố đã hơn ba năm, mỗi ngày đều hầu hạ lão phu nhân, lo liệu chuyện nhà, chưa từng được tướng quân đoái hoài, nhưng ta nào dám làm điều gì tổn hại thanh danh phủ tướng quân?”

Lời nói như chặn ngang cổ họng hắn, đang giận sôi sùng sục cũng bị ta chặn cho á khẩu không nói được gì.

“Nhưng… nhưng ngoài kia ai ai cũng đang bàn tán… cho nên…”

Ta mỉm cười, ánh mắt sáng lạnh:

“Tướng quân là danh tướng trẻ tuổi của phủ Cố, đường hoàng chính trực, nếu không làm chuyện trái khuê phòng, dù lời đồn có bay đầy trời thì cũng chỉ là vô căn cứ. Tướng quân cớ gì phải thất thố?”

Hắn cuống lên, lắp bắp:

“Không… không có, bọn họ nói bậy cả thôi. Chỉ là… chỉ là khiến Vũ Nhi bị Vương gia trách phạt, ta… ta thấy không đành lòng.”

Ta nheo mắt, trong lòng cười lạnh: Thì ra là vì “tiểu tình nhân” mà đến chất vấn ta.

Lệ Vương đã ra tay đến mức này, nếu ta không phối hợp, chẳng phải là phá hỏng đại cuộc sao?

Ta lập tức lộ ra vẻ áy náy xen lẫn quan tâm:

“Thật có chuyện ấy sao? Nếu Lệ Vương đã không yêu thương tiểu thư Lý, thì cớ chi còn giữ nàng trong phủ? Than ôi, chỉ tiếc ta chỉ là nữ nhi, không tiện thân chinh đến Vương phủ thăm hỏi.”

“Chi bằng… để tướng quân thay ta mang một phong thư đến, giải thích với Vương gia đôi ba câu, cũng để Vương gia bớt giận phần nào.”

Hắn kinh ngạc nhìn ta:

“Ngươi thật lòng… muốn vì Vũ Nhi mà giải thích?”

“Cay.ot duy nhất tại ot.my.banh.”

Ta mỉm cười gật đầu.

“Ta đi viết thư ngay, tướng quân nên đến sớm, kẻo cô nương Lý kia lại phải chịu thêm khổ sở.”

Nói rồi, ta cầm bút, ung dung viết thư, nét chữ mềm mại như tình ý chân thành. Sau đó, tự tay giao phong thư ấy cho Cố Cảnh Hồng.

Hắn cầm lấy thư, nét mặt vô cùng cảm động, liên tục quay lại nhìn ta, ánh mắt phức tạp.

“Thì ra trước kia là ta hiểu lầm nàng rồi. Chuyện này, ta thay Vũ Nhi cảm ơn nàng.”

Nói rồi rảo bước rời đi.

Ta nhìn bóng lưng hắn dần khuất, nụ cười bên môi ta càng lúc càng đậm.

Chiều hôm đó, hắn đã đặt chân vào Vương phủ.

Tới xế chiều, hắn bế Lý Hàm Vũ từ trong phủ ra ngoài.

Tuy trong phủ chỉ thêm một người, nhưng từ đó về sau, mọi chuyện liền đảo lộn.

Bên ngoài, lời đồn ngày càng thổi phồng, chẳng ai phân rõ thực hư, không người nào đứng ra thanh minh nổi.

Mà trong phủ, Lý Hàm Vũ gây chuyện không ngớt.

Nàng ta muốn làm chính thất.

Vốn bị đưa vào Vương phủ làm thiếp, chẳng những không được sủng ái, mà còn bị Lệ Vương đem ra trêu đùa, lấy làm trò tiêu khiển, thậm chí dùng làm “quà tặng” ngầm cho người khác.

Dù sao thì phụ thân nàng có mưu tính, nàng cũng đâu phải kẻ trong sạch.

Từ hạ độc, mưu sát, đến đánh cắp cơ mật, việc gì cũng dám làm, từng lần từng lần giẫm lên giới hạn của Lệ Vương.

Giờ đây, nàng ta vừa thoát khỏi biển lửa, dĩ nhiên chẳng cam lòng quay lại.

Ta vừa bước đến trước tiểu viện nơi nàng đang tịnh dưỡng, liền nghe thấy bên trong vang lên tiếng chén đĩa rơi vỡ, cùng tiếng cãi vã ồn ào.

“Lệ Vương không phải muốn nàng sao? Ngươi cũng chẳng thương nàng, vậy sao không trả nàng lại cho Lệ Vương? Ta vẫn là thiếp thất của hắn, ta là gì chứ? Chỉ là món đồ chơi sao? Danh tiết của ta chẳng lẽ không cần giữ nữa?”

Phải rồi.

Nàng ta chỉ được Lệ Vương “tặng” cho Cố Cảnh Hồng chăm sóc vài ngày, còn danh nghĩa vẫn là thiếp thất của Vương phủ, tùy lúc có thể bị đòi về.

“Dùng chính thê đổi lấy thiếp thất… chuyện này… chuyện này không hợp lẽ.”

“Không hợp lẽ?”

“Vậy chẳng lẽ ngươi muốn trơ mắt nhìn ta quay về chốn địa ngục đó? Nếu thế, khi ấy vì sao còn ra tay cứu ta? Cứ để ta chết đi còn hơn!”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...