Đối mặt với Cố Tranh như vậy, tôi bỗng không còn khí thế như lúc nãy nữa.
“…”
Thấy tôi không phản bác.
Người đàn ông chợt hiểu ra, đây không phải uy hiếp cũng không phải trò đùa, chút may mắn còn sót lại trong lòng cũng hoàn toàn biến mất.
“Được thôi, ly hôn thì ly hôn!!”
Cố Tranh giống như nhìn tôi thêm một cái cũng thấy xui xẻo, lập tức quay lưng lại, lạnh lùng nói:
“Dù sao tính tình em cũng tệ như vậy, có chút chuyện nhỏ là khóc.”
“Làm việc thì vụng về lóng ngóng, lúc nào cũng gây phiền phức cho tôi, lại còn ham ăn…”
Một tràng trách móc.
Hoàn toàn dập tắt chút lưu luyến và không nỡ cuối cùng trong tôi.
Tôi mặt đen sì, lặng lẽ mò ra phía sau lưng anh, cực kỳ không có tinh thần thượng võ mà đá mạnh anh một cái.
Sau đó nghênh ngang bỏ đi.
…
Kéo bạn thân ra ngoài ăn chơi một vòng.
Tôi trở về nhà họ Cố thu dọn hành lý, chuẩn bị đón nhận người kế nhiệm.
Ai ngờ vừa đi tới cửa phòng ngủ chính đã nghe thấy một âm thanh kỳ quái.
Đứt quãng từng hồi.
Giống như ấm nước đang sôi vậy…
Nghe kỹ thì giống hệt tiếng khóc????
Chẳng lẽ là Cố Tranh?!
Tôi lập tức tỉnh rượu mấy phần, mạnh tay đẩy cửa phòng ra.
Mùi cồn trong phòng nồng đến quá đáng.
Gió lạnh thấu xương.
Tôi nhíu mày, tìm thấy bóng dáng quen thuộc trên ban công:
“Cố Tranh, anh… khóc à?”
“…”
Cố Tranh quay lưng về phía tôi, không lên tiếng.
Trong phòng không bật đèn.
Nhờ ánh trăng, tôi thấy bóng lưng anh run run từng đợt, giống như khóc đến nấc lên.
Tôi lập tức hết giận, căng thẳng chạy tới xem:
“Cố Tranh——”
Còn chưa kịp nói hết câu.
Người đàn ông bỗng quay đầu lại.
Không hề nước mắt đầy mặt như tôi tưởng tượng, trên gương mặt Cố Tranh chỉ có nụ cười.
Chỉ là không biết có phải vì đứng trong gió lạnh quá lâu hay không, nụ cười ấy cứng ngắc khô khan, còn đáng sợ hơn ma.
Nhưng dù đẹp hay xấu.
Trong mắt tôi đều chướng mắt như nhau.
Tôi cố đè nén cơn giận đang bốc lên lần nữa, nghiến răng nói:
“Cố tiên sinh thật có hứng thú nhỉ, nhưng ký xong đơn ly hôn rồi ăn mừng cũng chưa muộn đâu!”
Không ngờ tôi lại nói như vậy.
Cố Tranh giống hệt một chú chó vừa bị chủ mắng, trong mắt đầy vẻ luống cuống và tủi thân, nhưng miệng vẫn không chịu tha người:
“…Em quay về chỉ để giục tôi ký tên thôi sao?”
“Gấp cái gì, dù nhìn thế nào thì người thiệt hơn cũng là tôi.”
“…”
Tôi không muốn để ý tới anh.
Lôi từ trong tủ ra mấy chiếc vali, bắt đầu thu dọn quần áo của mình.
Lúc rời đi, còn không quên bế theo Từ Kiến Minh đang điên cuồng xoay vòng nhảy nhót dưới chân.
Nhưng một người một mèo còn chưa ra khỏi phòng ngủ chính thì đã bị Cố Tranh giữ lại:
“Đặt con gái tôi xuống!!!”
10Tôi bị tiếng gào đầy oán niệm của anh dọa giật mình, nhưng vẫn không chịu nhượng bộ:
“Bình thường anh bận công việc như thế, căn bản không chăm sóc nó được——”
“Từ Kiến Minh là tôi nhặt về, ai cũng đừng hòng tách tôi với con bé ra!!”
Cố Tranh ngắt lời tôi, cảm xúc vô cùng kích động, đôi mắt nhìn chằm chằm vào tôi.
Thấy thái độ anh cứng rắn như vậy.
Tôi chỉ có thể đổi sang chiến thuật mềm mỏng, vừa dỗ dành vừa ăn vạ thử thăm dò:
“Tôi không thể rời xa Kiến Minh, anh không thể nhường con bé cho tôi sao?”
“Cũng không phải không có cách vẹn cả đôi đường.
”
Cố Tranh nhìn tôi, dường như đã mềm lòng:
“Em có thể mang cả tôi lẫn Kiến Minh đi cùng.”
“Hoặc là… không ly hôn.”
Từ Kiến Minh trong lòng tôi như thể hiểu được cuộc trò chuyện của chúng tôi, liên tục dùng bàn chân nhỏ mềm mại cọ lên mặt tôi, còn phát ra tiếng gừ gừ.
“…”
Cuối cùng tôi cũng hiểu vì sao trẻ con có thể giữ chân mẹ rồi.
Ngay lúc tôi gần như dao động.
Điện thoại trong túi lại đột nhiên vang lên.
Là Diệp Thuật gọi tới, mời tôi ngày mai đi dự tiệc hồ bơi.
Sợ tôi đổi ý.
Anh còn gian xảo gửi kèm một bức ảnh biểu đồ chứng khoán của tập đoàn Từ xanh lè đến phát sáng.
Nghĩ tới tình cảnh khó khăn của tập đoàn Từ và người mẹ đang chờ được nuôi của mình.
Tôi nghiến răng.
Quyết đoán bỏ lại Từ Kiến Minh, kéo chiếc vali 28 inch lao ra ngoài cửa.
Thấy vậy.
Cố Tranh bị tôi đâm trúng loạng choạng một cái, lập tức hóa thân thành người chồng bị bỏ rơi tuyệt vọng, ôm mèo đuổi theo phía sau tôi, không ngừng thì thầm như ma quỷ:
“Con gái à, mẹ con không cần con nữa rồi.”
“Cô ấy không yêu con nữa.”
“…”
“Bên ngoài cô ấy có mèo khác rồi.”
“Con hận cô ấy không?”
“Có muốn cắn chết cô ấy không?”
“Không còn mẹ nữa, vậy sự tồn tại của con còn ý nghĩa gì——”
Tôi thật sự nghe không nổi nữa.
Một tay giữ chặt anh lại, hung dữ uy hiếp:
“Anh còn nói thêm một câu nữa, tôi sẽ tát anh đấy!!!”
Ai ngờ.
Cố Tranh lại còn là một McDonald’s:
“Vậy em mạnh tay một chút, nhẹ quá không có cảm giác.”
Không phải chứ.
Người này bị thần kinh à?????
Tôi lười tiếp tục dây dưa với anh, trực tiếp lái xe bỏ trốn.
Sau khi ngủ một giấc thật ngon trong khách sạn năm sao.
Tôi chọn bộ đồ bơi kín đáo nhất trong tủ quần áo, đi gặp Diệp Thuật.
Tiệc hồ bơi rất náo nhiệt.
Nhưng tôi chẳng có hứng thú gì.
Chơi vài vòng trò chơi xong liền trốn sang một bên uống rượu giải sầu.
“Không vui à?”
Diệp Thuật phát hiện ra, cũng đi theo tới.
Anh rất dính người.
Cả buổi tối đều giống một chú chó nhỏ muốn được chủ nhân quan tâm, ra sức lấy lòng tôi.
“Không có.”
Tôi nói một đằng nghĩ một nẻo.
Người đàn ông nhìn tôi một lúc, nụ cười lười biếng trên mặt nhạt đi đôi chút:
“Kiều Kiều, anh không phải người tùy tiện. Anh thật sự rất thích em.”
“Mặc dù dùng cách này để giữ em bên cạnh có hơi hèn hạ, nhưng anh nhất định sẽ nghĩ cách khiến em hứng thú với anh.”
Sự chân thành và lời bộc bạch của Diệp Thuật khiến tôi vô cùng áy náy.
Nhưng tôi không thể đáp lại anh.
Chỉ đành cứng nhắc quay mặt đi, chuyển chủ đề:
“Xuống bơi một lát không?”
Dường như đã chuẩn bị tâm lý từ trước.
Ánh mắt Diệp Thuật chỉ tối đi trong chớp mắt rồi nhanh chóng khôi phục nụ cười bất cần:
“Được thôi, thi không?”
“Anh thắng thì em phải đáp ứng một yêu cầu.”
Nói xong.
Anh trực tiếp cởi áo, dùng một động tác cực đẹp lao xuống hồ bơi.
Đường nét cơ lưng rõ ràng, kỹ thuật điêu luyện, giống như một chú cá đang tự do bơi lội.
Tôi nhìn anh một lúc, đang định xuống nước thì phía sau bỗng truyền đến giọng nói quen thuộc:
“Hắn dùng cách này để quyến rũ em sao?”
Chaporia
Bình Luận (0)