Ngự lâm quân lập tức xông vào đại điện, đem Tiêu Chiến đè chặt dưới đất.

“Buông ta ra, ta thật sự là Tiêu Chiến! Mẫu thân, người mau thay con hướng bệ hạ giải thích đi!”

Tiêu Chiến dốc sức giãy giụa, tuyệt vọng nhìn về phía mẫu thân.

06

Mẫu thân sớm đã ở bên cạnh sợ tới mức xụi lơ dưới đất.

Nghe thấy Tiêu Chiến gọi bà, bà run rẩy bờ môi, vừa định mở miệng.

Ta sải bước đi đến bên cạnh bà, một tay nắm chặt lấy cánh tay bà, đem bà ngạnh sinh sinh từ dưới đất xách lên.

“Mẫu thân, người có vạn lần phải gượng vững.”

Ta đè thấp giọng, dùng âm lượng chỉ có hai người chúng ta nghe thấy để cảnh cáo bà.

“Người nếu là hiện tại nhận hắn, đó chính là tội khi quân. Người và ta cùng với An Nhi, cho đến toàn bộ Tiêu gia, lập tức sẽ bị lôi ra ngọ môn trảm thủ. Người muốn ch//ết, đừng kéo ta và An Nhi ch//ết chùm!”

Mẫu thân toàn thân kịch liệt run rẩy, trong cổ họng phát ra tiếng khục khục quái dị.

Mấy năm nay trong phủ toàn bộ nhờ một mình ta thao trì, bà ta đã dưỡng thành thói quen, phàm là chuyện gì cũng phải nghe lời của vị “Nhất phẩm cáo mệnh” này.

Bà ta nhìn Tiêu Chiến đang bị ngự lâm quân lôi ra ngoài, lại nhìn nhìn Hoàng đế cao cao tại thượng, cuối cùng nhắm chặt mắt lại, một chữ cũng không dám nói.

“Vân Cẩm, hắn là phu quân của ngươi mà!”

Bà ta run rẩy nặn ra mấy chữ.

“Phu quân thì đã sao? Ta là đang cứu Tiêu gia.”

Ta phắt tay hất văng tay bà ta ra, xoay người hướng Hoàng đế cáo tội.

“Bệ hạ, mẫu thân của thần phụ bởi vì nhìn thấy dung mạo vong phu, thương tâm quá độ, thần trí không rõ, thần phụ khẩn cầu đưa bà hồi phủ tĩnh dưỡng.”

Hoàng đế mãn ý gật gật đầu.

“Tiêu Thẩm thị, ngươi làm rất tốt. Đại Yến có tiết phụ như ngươi, là phúc khí của triều đình, trẫm sẽ không dung thứ tặc nhân làm ô uế môn miệt Tiêu thị, lui xuống đi.”

Trên xe ngựa hồi phủ, mẫu thân triệt để bộc phát.

Bà ta nhào qua định cào rách mặt ta.

“Độc phụ! Ngươi rõ ràng biết đó là Chiến nhi, tại sao ngươi lại hại hắn như vậy? Ngươi liền không sợ thiên lôi đánh xuống sao!”

Ta trở tay một cái tát, nặng nề quạt lên mặt bà ta.

Tiếng bạt tai thanh thúy vang vọng trong thùng xe.

Mẫu thân bị đánh tới ngốc trệ, che mặt khó có thể tin nhìn ta.

Ta rút khăn gấm ra lau lau tay, ngữ khí bình đạm.

“Mẫu thân, chớ quên hiện tại Tiêu gia là ai đương gia. Người nếu còn dám vì tên mật thám kia mà đại hống đại khiếu, ta liền đem người trói lại giải lên Đại Lý Tự, để người chịu tội đồng mưu luận xử.”

Mẫu thân sợ tới mức rụt vào trong góc, đến khóc cũng không dám phát ra tiếng.

Trở về Tiêu phủ, ta lập tức phân phó hộ vệ.

“Lão phu nhân chịu kinh hãi, cần tĩnh dưỡng. Đem Vinh Thọ Đường khóa lại, không có mệnh lệnh của ta, bất cứ kẻ nào không được thăm viếng. Mỗi ngày chỉ đưa một bữa cháo loãng, giúp bà thanh tâm giáng hỏa.”

Xử lý xong mẫu thân, ta về phòng thay một thân áo choàng tối màu, mang theo mấy thỏi hoàng kim, từ cửa nách rời khỏi hầu phủ.

Ngục Đại Lý Tự.

Ta chi ra trọng kim mua chuộc ngục tốt, bước vào hình phòng giam giữ Tiêu Chiến.

Trong hình phòng mùi m//áu tanh nồng nặc.

Tiêu Chiến bị xích sắt treo trên giá gỗ, trên người đã chịu mấy chục roi, da tróc thịt bong.

Nghe thấy tiếng bước chân, hắn gian nan ngẩng đầu lên.

Nhìn rõ là ta, trong mắt hắn trong nháy mắt bộc phát ra hận ý mãnh liệt.

“Thẩm Vân Cẩm, tiện nhân ngươi! Tại sao ngươi lại hại ta, ngươi không khả năng nhận không ra ta, ngươi明明biết rõ ta chưa ch//ết!”

Hắn điên cuồng gào thét, kéo xích sắt kêu loảng xoảng.

Ta đứng trước mặt hắn, thưởng thức dáng vẻ chật vật của hắn.

Kiếp trước, khi hắn bưng chén rượu đ//ộc bước đến trước mặt ta, cũng là dùng ngữ khí ban ơn cao cao tại thượng như thế này.

Hắn nói, Vân Cẩm, nàng cản đường của Nguyệt nhi rồi. Chỉ có nàng ch//ết đi, Tiêu gia mới có thể có phú quý ngập trời chân chính.

Ta thu hồi suy nghĩ, lạnh lùng nhìn hắn.

“Ta đương nhiên biết ngươi chưa ch//ết.”

Tiêu Chiến sững sờ.

“Ngươi đã biết… Vậy ngươi tại sao lại ở trên triều đình…”

Ta ngắt lời hắn:

“Bởi vì ngươi đáng ch//ết.”

07

Ta từng bước tiến lại gần hắn, đè thấp giọng.

“Ba năm trước ngươi bỏ lại ta và An Nhi, dùng một cái xá//c giả lừa ta tán sạch gia tài vì ngươi cầu lấy công danh. Ngươi trốn ở Bắc Ngụy ôn hương nhuyễn ngọc, để ta ở trong kinh thành này chịu tận sự khinh miệt và cô khổ.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...