Nửa tháng cấm túc cùng những bát cháo loãng đạm bạc, sớm đã mài giũa bà ta đến mức không còn ra hình người.

Nghe thấy tiếng xích sắt rơi đất, mẫu thân mãnh liệt từ trên sập liên lằn bò trườn nhào tới, tử tử bám chặt vào khung cửa.

“Vân Cẩm! Chiến nhi đâu? Chiến nhi của ta đâu rồi? Bệ hạ đã tra rõ ràng chưa? Hắn lập được công lao lớn như vậy, có phải đã được phong thưởng rồi không?”

Ta thùy mâu nhìn khuôn mặt gầy đét của bà ta, đem một mảnh vải rách nhuốm m//áu quăng xuống chân bà ta.

Đó là mảnh vải rách từ trên tù phục của Tiêu Chiến được nhặt về từ hình trường.

“Bệ hạ quả thực đã tra rõ ràng rồi.”

Giọng nói ta cực kỳ nhạt nhẽo, “Mật thám ý đồ phá hoại hòa đàm, đã vào nửa canh giờ trước, tại ngoài Ngọ Môn chịu tội xa liệt xử tử, th//i c//ốt không còn.”

Mẫu thân tử tử nhìn chằm chằm mảnh vải đẫm m//áu kia, trong cổ họng phát ra tiếng khục khục quái dị, tiếng thở dốc nặng nề.

Bà ta mãnh liệt túm chặt lấy vạt váy của ta, đôi mắt đỏ như sắp nhỏ m//áu, “Chuyện này không khả năng! Ngươi gạt ta, đó là công thần của Đại Yến, là con trai ruột thịt của ta!”

Ta không hề lưu tình rút vạt váy lại, cư xử cao cúi nhìn bà ta, “Mẫu thân đã quên rồi sao?”

“Con trai ruột của người, Trung Vũ hầu của Đại Yến, ba năm trước đã chiến ch//ết sa trường rồi. Tòa trinh tiết bài phường ngự ban ở bên ngoài, cùng với toàn phủ đầy tố cảo này, không phải chính là ai vinh mà hắn kiếm về sao?”

“Đã muốn ai vinh, thì phải là người ch//ết mới có thể hưởng.”

“Mấy năm nay, người đi các phủ phó yến đều có thể diện, còn phải đa tạ vị phu quân đã ch//ết trận của ta a!”

Mẫu thân đờ đẫn xụi lơ dưới đất.

Trong đầu bà ta rốt cuộc đã lý giải được hết thảy tiền nhân hậu quả của chuyện này.

Là bà ta tham đồ danh lợi bệ hạ ban thưởng, phối hợp với Tiêu Chiến diễn vở kịch giả ch//ết kia.

Cũng chính là cái danh “Trung Liệt” hư giả này, đã biến thành sợi dây thừng cuối cùng treo cổ Tiêu Chiến.

“A ——!”

Bà ta phát ra một tiếng thảm khiếu thê lệ đến cực điểm, liên lằn bò trườn ôm lấy mảnh vải đẫm m//áu kia, dùng lực dập đầu xuống thanh chuyên, dập đến mức đầu phá m//áu chảy, trong miệng nói năng lộn xộn gọi Chiến nhi.

Bà ta điên rồi.

Ta lạnh lùng nhìn bà ta lăn lộn trên mặt đất, xoay người đối với bà tử phía sau phân phó.

“Lão phu nhân thống thất ái tử, bi thương quá độ làm thương tổn đến thần trí. Sau này cứ ở trong Vinh Thọ Đường này tĩnh dưỡng, một bước cũng không được phép bước ra ngoài. Mỗi ngày ba bữa giảm một nửa, coi như là tích đức tích phúc cho Hầu gia đã khuất.”

11

Năm năm sau.

An Nhi đã tròn chín tuổi, thân lượng nhổ giò cao lên không ít, giữa mày mắt toàn là sự kiên nghị cùng quả quyết của người Thẩm gia ta.

Nó mỗi ngày đều đi theo huynh trưởng ta ở trong quân doanh thao luyện, văn trị võ công đều là thủ khoa trong số những người cùng lứa tuổi.

Hôm nay hưu mộc, nó diện một thân cẩm bào nhỏ màu đỏ tía, quy quy củ củ đứng ở trước mặt ta đọc thuộc lòng binh pháp.

Ta đoan tọa tại vị trí chủ vị của chính đường, nghe giọng nói thanh lãng của con trai, ánh mắt vượt qua đình viện, rơi xuống tòa trinh tiết bài phường cao cao sừng sững ở ngoài đại môn Tiêu gia.

Thế nhân đều cho rằng, tòa bài phường kia khóa chặt chính là cả đời của Thẩm Vân Cẩm ta.

Nhưng bọn họ căn bản không biết, đó chẳng qua là bậc thang đăng thiên mà ta giẫm lên th//i c//ốt của tra nam tiện nữ để lót đường cho chính mình và con trai mà thôi.

Tiêu Chiến đã ch//ết, ch//ết với tư cách là một tên gian thần bôi nhọ trung lương.

Thác Bạt Nguyệt sau khi về nước, bởi vì điều khoản tang quyền nhục quốc đã ký khi nghị hòa, bị hoàng đế Bắc Ngụy truất bỏ phong hiệu, viễn gả tới thảo nguyên cực hàn để hòa thân, chung thân không được bước chân về đô thành dù chỉ một bước.

“Mẫu thân, nhi tử đã thuộc lòng xong rồi.”

An Nhi ngẩng khuôn mặt lên, ánh mắt minh lượng nhìn ta.

“Nhi tử sau này định phải trưởng thành thành một vị tướng quân lợi hại hơn cả cữu cữu, hộ vệ Đại Yến, càng phải hộ trì mẫu thân, tuyệt không để bất cứ kẻ nào khinh phụ người!”

Ta đạm nhiên nhất tiếu, dắt lấy tay nó.

Ánh dương quang xuyên thấu qua tầng mây, hào vô che chắn mà rải xuống tấm biển ngạch Trung Liệt của Trung Vũ hầu phủ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...