Làn gió biển lạnh buốt thổi tạt vào gương mặt đang đẫm nước mắt của ta.
Đang bước đi trên bãi cát, ta bỗng nhiên nhìn thấy bóng dáng của Mặc Trần ở phía trước.
Chàng đứng đón gió, đăm đăm nhìn ra mặt biển xa xăm, gương mặt cũng đượm vẻ suy tư, cô độc khôn cùng.
Nhìn thấy ta, ánh mắt chàng chợt lóe lên một tia sáng rực rỡ, nhưng rồi lại nhanh chóng tắt ngấm đi.
“Sư phụ? Sao người lại tới nơi này?”
Trăm ngàn cảm xúc ngổn ngang ùa về nghẹn đắng nơi cổ họng, ta hạ quyết tâm, suýt chút nữa là bật khóc nghẹn ngào:
“Mặc Trần, bây giờ ngươi còn thích ta nữa hay không?”
Ta lật bài ngửa luôn, ta không thèm giả vờ giả vịt nữa.
Sắc mặt Mặc Trần lập tức biến đổi, lộ rõ vẻ kinh ngạc tột độ, giống như kiểu ban ngày ban mặt nhìn thấy ma vậy, vô cùng thảng thốt:
“Sư phụ đang nói đến kiểu thích nào vậy?”
“Kiểu tình cảm nam nữ ấy.”
Mặc Trần đờ đẫn đứng chết trân tại chỗ, mãi một lúc lâu sau mới khó khăn thốt lên lời:
“Sư phụ, vì cớ gì người lại đột nhiên thay đổi tâm tính đối với đồ nhi như vậy?”
17
Trong đầu ta lập tức hiện lên vô số lý do cùng nguyên nhân, định bụng sẽ tuôn ra một bài diễn văn dài dằng dặc để giải thích về đoạn tình cảm mà con gà nhỏ này dành cho chàng.
Thế nhưng bao nhiêu lời định nói khi dâng lên tới cửa miệng, cuối cùng gom lại chỉ còn đúng một câu duy nhất:
“Mặc Trần, ngươi có bằng lòng hay không?”
Mặc Trần đăm đăm nhìn ta, rồi bỗng nhiên bật cười.
Cười cười một hồi, vành mắt chàng bỗng đỏ hoe, rồi hai hàng nước mắt cứ thế lã chã tuôn rơi.
“Đồ nhi dĩ nhiên là bằng lòng rồi.”
Nói đoạn, chàng lại lộ ra vẻ mặt bất lực, đưa tay lên day day trán thở dài:
“Suốt thời gian qua, ta chỉ sợ người lại buông lời chê bai, ghét bỏ ta như năm xưa, cho nên ngay cả khi nhìn thấy người sống lại, ta cũng không dám biểu lộ sự vui mừng quá mức.”
“Để tránh gây ra điều tiếng vô căn cứ, có vị nữ tiên nào ngỏ ý muốn gặp mặt xem mắt, ta đều cắn răng gật đầu đồng ý, thế nhưng khi đến nơi lại chẳng biết phải trò chuyện với họ thế nào, thành ra vô duyên vô cớ khiến người ta đâm ghét…”
Mặc Trần cứ lầm bầm kể lể dông dài, chàng đang nói cái gì, ta thực sự đã chẳng còn tai nào để lọt nữa rồi.
Ta chỉ biết là mình đang muốn hôn chàng, muốn đến mức phát điên lên được.
Ta chẳng nói chẳng rằng, lao tới túm chặt lấy cổ áo chàng rồi áp môi mình lên.
Mặc Trần khẽ rùng mình một cái, nhưng sau đó chàng không hề né tránh.
Bàn tay to lớn của chàng lập tức ôm chặt lấy gáy ta, kéo sát vào, biến bị động thành chủ động, cuồng nhiệt đáp lại nụ hôn của ta.
Đang lúc nụ hôn nồng cháy, thiên lôi câu động địa hỏa tới hồi gay cấn nhất, Mặc Trần lại đột ngột khựng lại, dứt ra.
“Sư… Sư phụ… Chúng ta vẫn chưa cử hành hôn lễ, làm như vậy… thật là không hợp với lễ nghi phép tắc.”
Mặc Trần đỏ bừng mặt, vừa thở dốc vừa nói.
Ta thấy chàng quả thực đã bị câu nói “thanh danh” của ta năm xưa làm cho ám ảnh tâm lý nặng nề, thành ra giờ đây lại chính trực, thanh tâm quả dục giống hệt như một vị hòa thượng vậy.
18
Một tháng sau, ta và Mặc Trần chính thức cử hành đại hôn.
Tiên gia khắp bốn phương tám hướng nô nức kéo đến chúc tụng, khung cảnh vô cùng hoành tráng, long trọng.
Sau một ngày náo nhiệt của hôn lễ, cuối cùng hai đứa cũng bước vào phòng tân hôn để động phòng hoa chúc.
Hai vị thần tiên đã sống tới mấy vạn tuổi đầu, lúc này đứng đối diện nhau lại không nén nổi sự ngượng ngùng, căng thẳng.
Chẳng ai bảo ai, không ai dám chủ động tiến tới trước, đành phải chia nhau ngồi ở hai bên mép giường sập, tìm mấy câu chuyện không đâu vào đâu để trò chuyện một cách gượng gạo.
Trò chuyện một hồi, màn đêm ngoài kia càng lúc càng buông xuống sâu hơn, thế nhưng hai đứa vẫn chưa chịu đi vào vấn đề chính.
Nhìn thấy tình hình cứ kéo dài thế này thì không ổn chút nào, để mượn rượu làm càn lấy thêm can đảm, ta và Mặc Trần đã uống liền tù tì một mạch hết thảy 10 chén rượu giao bôi.
Rượu vào lời ra, gương mặt ta nóng bừng lên như gấc chín, hơi men xông lên đại não khiến lá gan của ta cũng theo đó mà phình to ra.
Ta rướn người áp sát lại gần chàng, vươn một ngón tay lả lơi móc lấy thắt lưng của Mặc Trần, khẽ kéo kéo chàng lùi sâu vào phía trong giường sập.
“Tới đây nào đồ nhi… tới đây cùng vi sư sinh phượng hoàng nhỏ nào.”
Giây tiếp theo, ánh mắt chàng chợt tối sầm lại, sải bước tiến lên một bộ, dứt khoát bế bổng ta theo kiểu ngang hông lên.
Chaporia
Bình Luận (0)