Quả trứng phượng hoàng khi mới sinh ra trông nhỏ nhắn vô cùng, chẳng khác nào một quả trứng gà bình thường cả.
Ta yêu thương báu vật này hết mực, phần lớn thời gian trong ngày đều hóa ra chân thân phượng hoàng để tự mình ấp trứng.
Năm tháng thoi đưa, quả trứng phượng hoàng rốt cuộc cũng dần nảy sinh thần thức.
Nó bắt đầu cất tiếng gọi ta một cách ngọt ngào: “Mẫu thân ơi.”
Khoảnh khắc ấy, cả cõi lòng ta như muốn tan chảy ra vậy.
Quả trứng phượng hoàng ngày một lớn dần, tính khí cũng theo đó mà ngày càng trở nên tinh nghịch, quậy phá.
Ngày thường nó cứ thích tự biến mình thành một quả cầu nảy, chạy nhảy tưng tưng khắp nơi trong thần điện thì cũng thôi đi.
Có một bận, nó vậy mà lại nhảy tót lên một nơi rất cao, rồi từ trên đó dứt khoát gieo mình nhảy ùm xuống.
“Ha ha, mẫu thân ơi, con biết bay rồi này!”
Ta vừa liếc mắt nhìn qua cái độ cao kia, nếu để nó rơi tự do xuống đất thì chắc chắn sẽ bị đập cho vỡ vụn ra thành trăm mảnh mất, ta hoảng hốt đến mức hồn xiêu phách lạc, vội vàng hóa ngay ra chân thân phượng hoàng, vèo một cái lao vút lên không trung để vững vàng đón đỡ lấy nó.
Quả trứng phượng hoàng ở ngay trên lưng ta phấn khởi lăn qua lăn lại, khúc khích cười lớn.
Trong lòng ta lúc đó thực sự là muốn đập dẹp nó ra cho bõ tức, thế nhưng ngoài mặt thì vẫn phải cố gắng kìm nén, dùng giọng điệu nhẹ nhàng nịnh nọt để dỗ dành nó:
“Bảo bối không được phép tự ý nhảy từ nơi cao như thế xuống nữa đâu đấy nhé!”
“Làm như vậy nguy hiểm lắm, mẫu thân sẽ lo lắng đến phát khóc mất thôi.”
Quả trứng phượng hoàng miệng thì ngoan ngoãn vâng vâng dạ dạ hứa hẹn với ta đủ điều.
Thế nhưng vừa mới ngoảnh đi ngoảnh lại một cái, nó đã cắm đầu nhảy tót ngay vào bên trong lò luyện đan của Thái Thượng Lão Quân rồi.
Cái bận đó quả thực đã hù cho ta một vố hú vía, suýt chút nữa là đứng tim mà chết.
Đến khi ta bất chấp mọi hiểm nguy lao thẳng vào bên trong lò luyện đan để vớt nó ra ngoài, thì quả trứng phượng hoàng đã bị khói hun cho đen thui lem luốc như than rồi.
Nó tuy rằng may mắn không bị thương tích gì, thế nhưng lại bị một phen kinh hãi đến mức oà lên khóc rống, cả cơ thể không ngừng run rẩy kịch liệt trong lòng ta.
Ngay vào khoảnh khắc đó, ngọn lửa giận dữ trong lòng ta bỗng chốc tan biến sạch sành sanh, chỉ còn lại nỗi xót xa khôn tả cùng niềm ân hận, day dứt dâng trào.
Ta bật khóc nức nở vô cùng đau lòng:
“Đều tại mẫu thân không tốt, không biết cách chăm sóc chu đáo cho con.”
Quả trứng phượng hoàng nhìn thấy cánh tay bị bỏng rộp của ta cùng những giọt nước mắt lăn dài, nó liền ngoan ngoãn nằm im thin thít trong lồng ngực ta.
Kể từ sau vụ đó, nó đã trở nên ngoan ngoãn, biết nghe lời hơn rất nhiều.
Những lúc rảnh rỗi không có việc gì làm, ta lại thầm nghĩ trong lòng, đúng là luật trời xoay vần, quả báo nhãn tiền mà.
Cái thuở ngày xưa ta còn là con gà nhỏ nằm trong vỏ trứng phượng hoàng, ta đã ra sức hành hạ, dày vò Mặc Trần khổ sở đến thế nào.
Giờ đây tự mình sinh ra một quả trứng phượng hoàng, nó lại quay sang hành hạ, dày vò ta y như vậy.
Thế nhưng ta vẫn phải cẩn cẩn dực dực, cung phụng hầu hạ nó từng li từng tí một, chỉ sợ nó xảy ra một chút bất trắc hay có mệnh hệ gì.
Chúng thần trên Cửu Trùng Thiên sau khi hay tin ta hạ sinh một quả trứng phượng hoàng thì đều tỏ ra vô cùng tò mò, họ không biết sự kết hợp giữa Huyền Băng Phượng Hoàng và Tộc Phượng Hoàng Tắm Lửa, vốn là hai thuộc tính nước lửa xung khắc tột cùng như vậy, thì rốt cuộc sẽ sinh ra cái giống loài mới lạ, kỳ dị gì.
Vì chuyện này mà bọn họ thậm chí còn rủ nhau lập ra một sòng cá cược lớn nữa cơ chứ.
Ta thấy cái đám thần tiên này quả thực là đã táng tận lương tâm, rỗi việc đến mức phát điên rồi.
Chẳng có một ai thèm mảy may đoái hoài, quan tâm đến một vị góa phụ đáng thương vừa mới mất phu quân là ta đây, vậy mà đứa nào đứa nấy lại cứ chăm chăm tò mò xem ta sẽ sinh ra cái quái thai gì?
Thế nhưng nói đi thì cũng phải nói lại, chính bản thân ta cũng tò mò chết đi được.
Ngày tháng cứ thế chầm chậm trôi qua, khoảng cách đến ngày công bố đáp án cuối cùng càng lúc càng cận kề.
Những khi nỗi nhớ nhung Mặc Trần dâng lên da diết, ta lại đưa tay lên mơn trớn viên linh thạch đặt ở trước ngực.
Năm xưa, Mặc Trần chính là được sinh ra từ ngọn lửa của viên linh thạch bách luyện này, rồi hóa thành hình thái phượng hoàng.
Chaporia
Bình Luận (0)