Khiến người ta không biết là nên thổn thức hay là đáng thương.

Giọng nói trầm uất của hoàng đế truyền tới.

“Ồ? Phương thuốc gì?”

Ta hai tay nâng phương thuốc cử quá đỉnh đầu.

“Bệ hạ nếu không tin, có thể thỉnh thái y tới nghiệm khán.”

Thái y tới rất nhanh.

Phương thuốc ở trong tay của bốn người qua lại truyền duyệt.

Cuối cùng, họ đồng loạt gật đầu.

“Phương này vô độc, hoặc có thể đối chứng!”

Một bát nước thuốc nồng đậm uống xuống, hoàng đế ngủ liền tù tì hai canh giờ.

Phương thuốc này là kiếp trước Lý Diễm tìm được từ trong dân gian.

Đích xác có thể hoãn giải đầu tật của bệ hạ.

Đợi hoàng đế tỉnh lại lần nữa, sắc mặt đã hòa hoãn.

“Phương thuốc này ngươi đạt được từ nơi nào?”

Ta cúi đầu, thần tình vẫn hòa hoãn như cũ.

“Tấn Vương điện hạ vì đầu tật của bệ hạ, vô số lần ở trước mặt thần thiếp lộ ra lo âu và sầu muộn, thần thiếp không nỡ thấy người thương thần như thế, cho nên cõng người ở khắp nơi trong dân gian sưu la phương thuốc trị liệu đầu tật.”

“Trước khi Tấn Vương phủ xảy ra chuyện, phương thuốc này vừa vặn đến tay của thần thiếp.”

Người ở trên đỉnh đầu trầm mặc một hồi.

“Ngươi nói ngươi sưu tầm phương thuốc không vì trẫm, mà là vì Tấn Vương?”

Ta ngẩng đầu, ánh mắt thản nhiên nhìn ông ta.

“Thiếp chẳng qua là một tiểu nữ tử, lấy phu quân làm trời, ưu sầu của người mới là ưu sầu của thiếp.”

Hoàng đế hừ lạnh.

“Ngươi đúng là thực thà, Tống Trường Hoài cái tên ngu xuẩn kia thế mà lại sinh ra một đứa nữ nhi thông minh như ngươi.”

“Bỏ đi, trẫm chuẩn rồi, ngày sau xử trí Tấn Vương phủ, có thể tha cho ngươi một mạng.”

08

Trán ta chạm đất, sâu sắc dập đầu.

“Bệ hạ, thiếp không phải tới cầu xin tha thứ. Thiếp chỉ là muốn nhìn xem con búp bê yểm bùa đào được từ Tấn Vương phủ.”

“Thiếp không tin Tấn Vương sẽ làm ra loại chuyện đại nghịch bất đạo này, thiếp muốn tận mắt nhìn xem, có chết cũng tốt hơn là chết một cách không minh bạch.

Thái giám đạt được sự chuẩn hứa của hoàng đế sau đó, dùng một chiếc khay bưng con búp bê kia đi tới trước mặt ta.

Ta chỉ nhìn một cái, liền trong lòng đã có chỗ dựa.

Ta giơ tay vuốt ve một chút con búp bê đó.

Gấm vóc sái kim chức cẩm.

Năm ngoái La Quốc tiến cống.

Tổng cộng chỉ có ba xấp.

Một xấp cho Thái hậu.

Một xấp cho Hoàng hậu.

Xấp còn lại, là Lý Diễm dày mặt từ trong tay Thái tử phi đòi về.

Ngày đó hắn hứng chất bừng bừng đem vải vóc đưa cho ta.

“Thứ tốt như thế này liền nên mặc ở trên người của Trăn Trăn.”

Nhưng xấp vải này màu sắc có chút ám trầm, chỉ có ở dưới ánh mặt trời mới có thể lấp lánh tỏa sáng.

Ta còn chưa nghĩ tốt dùng nó làm y phục gì, liền bị mẫu thân từ trong phòng ta ôm đi rồi.

Bà nói vải vóc này màu sắc già nua, không thích hợp với ta.

Ta tuy không nỡ, nhưng cũng không có đòi lại lần nữa.

Lý Diễm biết được sau đó, còn từng chau mày không vui.

“Trăn Trăn sao lại như thế không để tâm đến tâm ý của bổn vương chứ!”

Nhưng giờ đây, ta thầm tự khánh hạnh.

May mắn thay nhờ vào một phiến hiếu tâm thuở đó của ta.

Ta quỳ gối dập đầu, sắc mặt trịnh trọng.

“Bệ hạ minh giám, Tấn Vương oan uổng.”

09

Ngày Tấn Vương được bình phản, rượu độc cũng được đưa tới Tấn Vương phủ.

Rượu độc là ban cho Tiền Uyển.

Hoàng gia uy nghiêm thần thánh bất khả xâm phạm.

Nàng và Triệu Thanh Bình đều không thể sống.

Ta từ trong tay thị nữ đón lấy chiếc lược, đích thân vén tóc lên trang cho nàng.

Nàng lần đầu tiên nói với ta về người nọ.

Ngữ khí bình thản, thần tình ôn hòa, nhưng trong ánh mắt lại mang theo vẻ e thẹn giống như tiểu nữ nhi.

“Chúng ta là quen biết nhau tại cuộc đua mã cầu, ngày đó ta mặc hồng trang, ánh mắt của huynh ấy liền chưa từng dời đi khỏi người ta.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...