“An Nhiên, anh muốn trái tim của em.”
Anh nhìn tôi, ánh mắt nóng bỏng và kiên định.
“Hãy cho anh một cơ hội, cũng cho chính em một cơ hội, được không?”
“Chúng ta thử… sống cùng nhau như một gia đình thật sự.”
“Vì đứa bé, cũng vì chúng ta.”
Tôi nhìn anh, nhìn sự mong chờ và tình cảm sâu đậm trong mắt anh. Trái tim đã đóng băng từ lâu của tôi dường như bắt đầu tan ra một chút.
Có lẽ… tôi thật sự có thể thử một lần.
Tôi khịt mũi, rồi dưới ánh mắt mong đợi của anh, khẽ gật đầu.
Khoảnh khắc tôi gật đầu, cả con người Từ Thừa Tri như bừng sáng.
Ánh sáng trong mắt anh còn rực rỡ hơn cả ánh nắng ngoài cửa sổ.
Anh kéo tôi vào lòng, ôm thật chặt, như muốn hòa tôi vào máu thịt của mình.
“An Nhiên, cảm ơn em.” Anh thì thầm bên tai tôi.
Tôi tựa vào lòng anh, nghe nhịp tim mạnh mẽ của anh, lần đầu tiên cảm thấy một sự an tâm chưa từng có.
Từ ngày đó, mối quan hệ giữa chúng tôi bắt đầu có những thay đổi rất tinh tế.
Từ Thừa Tri không còn là “người giám hộ” lạnh lùng nữa, còn tôi cũng dần tháo bỏ lớp phòng bị của mình.
Anh vẫn đối xử với tôi rất tốt, nhưng sự tốt đó không còn máy móc, không còn vô cảm như trước.
Anh nhớ sở thích của tôi, biết tôi không thích ăn rau mùi, mỗi lần nấu ăn đều đặc biệt nhặt rau mùi ra.
Anh sẽ ngồi xem cùng tôi những bộ phim thần tượng tám giờ tối nhàm chán, khi tôi khóc vì những cảnh cảm động, anh sẽ vụng về dỗ dành, rồi bị tôi cười chọc.
Anh sẽ bật dậy ngay lập tức khi nửa đêm tôi bị chuột rút ở chân, xoa bóp cho tôi cho đến khi tôi ngủ lại thoải mái.
Những cuộc trò chuyện giữa chúng tôi cũng dần nhiều hơn.
Chúng tôi nói về công việc của anh, nói về những bệnh nhân và người nhà kỳ quặc mà anh gặp.
Lúc đó tôi mới biết, hóa ra vị bác sĩ trưởng khoa trông cao cao tại thượng này cũng có nhiều bất lực và chua xót như vậy.
Tôi cũng kể cho anh nghe về công việc của mình, về những món trang sức tôi thiết kế.
Anh lắng nghe rất nghiêm túc, rồi đưa ra những nhận xét độc đáo của riêng mình.
Tôi phát hiện ra rằng anh không chỉ là thiên tài trong y học, mà trong thẩm mỹ cũng rất có gu.
Ngôi nhà của chúng tôi không còn là căn nhà mẫu lạnh lẽo nữa, dần dần có thêm hơi thở cuộc sống.
Trên tấm thảm phòng khách rải rác những cuốn tạp chí tôi đọc và mấy chiếc gối ôm.
Trên tủ lạnh trong bếp dán đầy những miếng nam châm đáng yêu.
Trên giá hoa ngoài ban công cũng có thêm vài chậu cây xanh mà tôi thích.
Mọi thứ đều đang phát triển theo hướng tốt đẹp.
Tôi thậm chí bắt đầu nghĩ rằng… sống như thế này cả đời dường như cũng không tệ.
Cho đến ngày hôm đó, một vị khách không mời mà đến phá vỡ sự bình yên mà chúng tôi khó khăn lắm mới xây dựng được.
Hôm đó là cuối tuần, Từ Thừa Tri ở nhà xem phim cùng tôi.
Chuông cửa bỗng vang lên.
Dì Vương ra mở cửa.
Ngoài cửa đứng một người phụ nữ trung niên ăn mặc lộng lẫy, toàn thân toát lên vẻ giàu sang.
Người phụ nữ đó vừa nhìn thấy Từ Thừa Tri, lập tức nở nụ cười.
“Thừa Tri, mẹ đến thăm con.”
Tôi sững người.
Mẹ?
Đây là mẹ của Từ Thừa Tri sao?
Vừa nhìn thấy bà ta, nụ cười trên mặt Từ Thừa Tri lập tức biến mất, thay vào đó là vẻ lạnh lùng.
“Bà đến đây làm gì?”
“Tôi đến thăm con trai mình, không được sao?” Bà Từ vừa nói vừa bước vào, ánh mắt quét một vòng phòng khách, cuối cùng dừng lại trên người tôi.
Ánh nhìn của bà mang theo sự dò xét và soi mói không hề che giấu.
“Cô này là ai?”
———————————————————-
Từ Thừa Tri kéo tôi ra sau lưng anh, chắn lại trước ánh mắt soi mói của mẹ mình.
“Không liên quan đến bà.” Giọng anh lạnh đến mức gần như đóng băng cả căn phòng.
Bà Từ khựng lại một chút, nhưng rất nhanh đã khôi phục vẻ cao quý quen thuộc. Bà chậm rãi bước thêm vài bước, ánh mắt vẫn không rời khỏi tôi.
“Không liên quan?” Bà cười nhạt. “Con trai tôi đột nhiên dọn ra khỏi nhà chính, chuyển đến đây sống, còn trong nhà lại có thêm một cô gái… Con nói không liên quan?”
Tôi đứng sau lưng Từ Thừa Tri, tay vô thức nắm chặt vạt áo anh.
Tôi có thể cảm nhận được cơ thể anh căng cứng.
Chaporia
Bình Luận (0)