20px

“Chị thật sự làm được sao?”

“Được.”

“Dựa vào đâu?”

“Dựa vào việc…”

“Thứ trong tay tôi nhiều hơn anh ta.”

Cô ta nhìn tôi thêm một lúc nữa.

Rồi chậm rãi gật đầu.

“Được.”

Lúc rời khỏi bệnh viện, trời đã tối hẳn.

Lưu Tuấn vẫn không nghe điện thoại.

Mẹ chồng ở lại bệnh viện chăm Phương Dĩnh.

Tôi ngồi trong xe, sắp xếp lại toàn bộ những lời hôm nay Phương Dĩnh nói trong đầu.

Sau đó gọi cho Tống Minh Viễn.

“Luật sư Tống.”

“Mảnh ghép cuối cùng…”

“Đã có rồi.”

“Là gì?”

“Phương Dĩnh đồng ý phối hợp rồi.”

“Đứa bé có khả năng không phải con của Lưu Tuấn.”

“Anh ta còn có hành vi lén chụp ảnh và uy hiếp cô ấy.”

Đầu dây bên kia im lặng năm giây.

“Có thể ngả bài được rồi.”

Tống Minh Viễn nói.

“Khi nào?”

“Đợi đứa bé sinh ra.”

“Tại sao?”

“Có hai lý do.”

“Thứ nhất, phải đợi đứa bé ra đời mới làm được xét nghiệm huyết thống.”

“Thứ hai…”

“Trước đó, cứ để anh ta phạm thêm một sai lầm cuối cùng.”

“Sai lầm gì?”

“Trước hoặc sau khi đứa bé sinh ra, anh ta nhất định sẽ thực hiện lần chuyển dịch tài sản cuối cùng.”

“Người ta càng nghĩ mình nắm chắc phần thắng…”

“Càng dễ để lại dấu vết chí mạng.”

“Ý anh là muốn tôi nhịn thêm một tháng nữa.”

“Nhiều nhất là một tháng.”

Tôi chống trán lên vô lăng.

Một tháng.

Được thôi.

Tôi đã nhịn bốn năm rồi.

Không thiếu ba mươi ngày cuối cùng này.

Chương 16: Sự thật ngoài phòng sinh

Phương Dĩnh giữ thai hai tuần rồi xuất viện về nhà.

Đầu tháng tư, bụng cô ta đã rất lớn rồi.

Ngày dự sinh rơi vào giữa tháng tư.

Khoảng thời gian này, bầu không khí trong nhà nhìn bề ngoài yên ắng như mặt nước chết.

Nhưng dưới lớp nước ấy…

Ai cũng đang giấu dao.

Mẹ chồng càng lúc càng nhiệt tình hơn.

Không chỉ chăm sóc ăn uống sinh hoạt cho Phương Dĩnh.

Mà còn bắt đầu bóng gió với tôi.

“Nhiên Nhiên à, con có nghĩ tới chuyện sau này chưa?”

“Nhiên Nhiên, một mình con ở căn nhà lớn như vậy cũng lãng phí.”

Lưu Tuấn quay lại nhịp sống bình thường.

Ngày nào cũng về nhà.

Nhưng nói chuyện với tôi ngày càng ít.

Thỉnh thoảng ánh mắt chạm nhau, anh ta sẽ lập tức né tránh.

Phương Dĩnh thì ngày càng trầm lặng.

Cô ta không còn chủ động bắt chuyện với tôi nữa.

Cũng không diễn vai dịu dàng vô hại kia nữa.

Phần lớn thời gian chỉ nhốt mình trong phòng sách.

Có một lần, tôi đang rửa bát trong bếp.

Cô ta đi tới, đứng phía sau tôi.

“Chị dâu.”

“Ừm?”

“Những lời chị nói trước đó…”

“Vẫn còn tính chứ?”

“Còn.”

“Được.”

Nói xong cô ta rời đi.

Rạng sáng ngày 14 tháng 4…

Phương Dĩnh chuyển dạ.

Mẹ chồng gọi 120.

Tôi xuống dưới đường bắt taxi.

Lưu Tuấn lái xe theo phía sau.

Đường phố lúc rạng sáng trống vắng đến lạ.

Ánh đèn đường chiếu lên kính chắn gió, khiến mọi thứ đều mang cảm giác không chân thực.

Tới bệnh viện, Phương Dĩnh được đẩy vào phòng chờ sinh.

Ngoài hành lang chỉ còn lại ba người chúng tôi.

Mẹ chồng ngồi trên ghế lẩm bẩm liên tục.

Không biết là đang cầu khấn…

Hay đang tự an ủi bản thân.

Lưu Tuấn đứng tựa tường, hai tay đút túi quần, cả người căng cứng.

Hai tiếng sau, y tá bước ra ngoài.

“Người nhà đâu?”

“Có có có!”

Mẹ chồng bật dậy ngay.

“Tình trạng sản phụ ổn định.”

“Cổ tử cung đã mở bốn phân.”

“Dự kiến còn khoảng một đến hai tiếng nữa.”

Mẹ chồng thở phào nhẹ nhõm rồi ngồi phịch xuống ghế.

Lưu Tuấn đi tới cuối hành lang gọi điện thoại.

Tôi không đi nghe lén.

Không cần nữa.

Những điều cần biết…

Tôi đều đã biết hết rồi.

5 giờ 17 phút sáng.

Một tiếng khóc trẻ con vang lên từ phòng sinh.

Rất lớn.

Giống như đang dùng hết sức để bám rễ vào thế giới này.

Y tá đẩy xe em bé ra ngoài.

“Chúc mừng.”

“Bé gái, nặng 3,1kg.”

“Mẹ tròn con vuông.”

Bé gái.

Sắc mặt mẹ chồng lập tức cứng đờ.

“Con… con gái?”

“Đúng vậy.”

Y tá cười đáp.

“Rất khỏe mạnh.”

Mẹ chồng đứng đó, miệng há ra rất lâu không khép lại được.

Lưu Tuấn từ cuối hành lang đi tới.

Nghe thấy hai chữ “con gái”, bước chân anh ta khựng lại.

“Không phải siêu âm nói giống con trai sao?”

Giọng mẹ chồng đột ngột cao lên.

Y tá cười cười.

“Siêu âm đôi khi không chính xác.”

“Đặc biệt là xem giới tính.”

Tôi đứng bên cạnh nhìn cảnh này.

Trong lòng có cảm giác rất khó tả.

Bọn họ hao tâm tổn trí..

Nói dối ngập trời.

Tính kế tôi suốt bốn năm.

Một trong những lý do quan trọng nhất chính là:

“Nhà họ Lưu cần con trai nối dõi.”

Mà bây giờ…

Lại là một bé gái.

Biểu cảm của Lưu Tuấn rất vi diệu.

Không phải thất vọng.

Anh ta vốn chẳng quan tâm giới tính đứa bé.

Thứ anh ta quan tâm…

Là tiền.

Mà là một kiểu cảnh giác khi “xuất hiện biến số”.

Mẹ chồng thì thật sự không vui.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...