“Bây giờ anh nói với tôi…”
“Là mất kiểm soát?”
Sắc mặt anh ta trắng bệch.
“Em biết rồi?”
“Tôi biết hết rồi.”
Phòng khách im phăng phắc.
Một lúc rất lâu sau.
Anh ta mới thấp giọng hỏi:
“Em muốn thế nào?”
“Tôi đã khởi kiện rồi.”
Câu nói ấy vừa dứt.
Biểu cảm trên mặt Lưu Tuấn hoàn toàn vỡ vụn.
“Chu Nhiên!”
Anh ta đột nhiên gầm lên.
“Em nhất định phải làm tuyệt tình như vậy sao?”
“Là tôi tuyệt tình?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.
“Từ lúc anh đưa Phương Dĩnh đang mang thai vào căn nhà tôi mua…”
“Anh đã nên nghĩ tới ngày hôm nay rồi.”
Anh ta thở dốc.
Trong ánh mắt lần đầu tiên xuất hiện hoảng loạn thật sự.
Không phải vì tình cảm.
Là vì anh ta biết…
Mình sắp mất trắng rồi.
Tôi mở chiếc túi tài liệu đặt bên cạnh chân mình.
Lấy ra bản đầu tiên.
“Trước khi nói chuyện chia tài sản…”
“Tôi nghĩ mọi người nên xem vài thứ trước đã.”
Tôi đặt tờ giấy lên bàn trà.
“Đây là báo cáo xét nghiệm huyết thống.”
Phòng khách im phăng phắc.
Phương Dĩnh cúi đầu, ôm chặt đứa bé trong lòng.
Lưu Tuấn nhíu mày.
“Mấy thứ này có ý nghĩa gì?”
“Ý nghĩa là…”
Tôi nhìn thẳng vào anh ta.
“Đứa bé không phải con anh.”
Câu nói ấy vừa dứt.
Mẹ chồng bật đứng dậy.
“Cô nói bậy cái gì đấy?!”
Tôi không trả lời bà ta.
Chỉ đẩy bản báo cáo về phía trước.
“Người cha sinh học của đứa bé là Triệu Khải.”
“Xác suất huyết thống 99,9997%.”
Sắc mặt Lưu Tuấn trong khoảnh khắc đông cứng lại.
Anh ta không cầm báo cáo lên.
Nhưng ánh mắt đã bán đứng tất cả.
Anh ta biết.
Hoặc ít nhất…
Anh ta đã từng nghi ngờ.
Mẹ chồng giật lấy tờ giấy.
Mắt càng đọc càng mở to.
“Không thể nào…”
“Không thể nào!”
Bà ta quay ngoắt sang Phương Dĩnh.
“Con tiện nhân này!”
“Cô dám để thằng khác làm cô có thai rồi đổ lên đầu con trai tôi?!”
Phương Dĩnh ngẩng đầu lên.
Mắt đỏ hoe.
Nhưng lần này cô ta không khóc.
“Dì hỏi con?”
“Vậy dì nên hỏi con trai dì trước.”
“Chính anh ta nói với con…”
“Không cần biết đứa bé là của ai.”
“Chỉ cần có thể trói được chị Nhiên là đủ.”
Mẹ chồng chết sững.
Lưu Tuấn bật dậy.
“Phương Dĩnh!”
“Cô câm miệng!”
“Em nói sai à?”
Phương Dĩnh cười.
Một nụ cười vừa mệt mỏi vừa châm chọc.
“Lưu Tuấn, đến lúc này rồi anh còn muốn diễn nữa sao?”
“Anh nói với mẹ anh sẽ cưới em.
”
“Nói với em là đợi sinh xong sẽ cho tiền đuổi em đi.”
“Anh nói với chị Nhiên anh bị em dụ dỗ.”
“Nói với em rằng chị ấy không sinh được con nên mới đáng bị thay thế.”
“Trong miệng anh…”
“Rốt cuộc có câu nào là thật?”
Lưu Tuấn siết chặt tay.
Gân xanh nổi lên nơi thái dương.
Tôi lặng lẽ nhìn cảnh tượng ấy.
Giống như nhìn một sân khấu cuối cùng sụp đổ.
Mẹ chồng đột nhiên quay sang tôi.
“Nhiên Nhiên!”
“Con nghe mẹ nói…”
“Tất cả đều là con hồ ly tinh này lừa gạt!”
“Nhà chúng ta cũng bị nó hại!”
“Bây giờ con cũng thấy rồi đó, người sai là nó!”
Tôi bật cười.
“Bà vẫn nghĩ…”
“Đến lúc này rồi còn có thể kéo tôi về cùng phe với bà sao?”
“Nhiên Nhiên…”
“Tôi còn chưa nói xong.”
Tôi lấy tiếp tập tài liệu thứ hai ra.
“Đây là hồ sơ vay 300.000 tệ đứng tên tôi.”
“Đây là ghi âm cuộc nói chuyện của bà và Lưu Tuấn về khoản vay.”
“Đây là lịch sử chuyển khoản hơn 937.200 tệ tôi chuyển cho anh ta trong bốn năm.”
“Đây là chứng cứ công ty anh ta chuyển tài sản.”
“Đây là bản ghi chép tính toán chia căn nhà của tôi do chính tay bà viết.”
Từng tờ giấy được đặt xuống bàn trà.
Không khí trong phòng khách càng lúc càng nặng.
Lưu Tuấn nhìn chằm chằm đống tài liệu ấy.
Sắc mặt trắng bệch.
“Chu Nhiên…”
Giọng anh ta khàn đặc.
“Em điều tra anh?”
“Từ ngày anh đưa nhân tình mang thai vào căn nhà tôi mua…”
“Tôi đã bắt đầu điều tra rồi.”
“Em muốn hủy hoại anh?”
“Tôi không hủy hoại anh.”
“Tôi chỉ trả lại cho anh những gì anh đã làm với tôi thôi.”
Mẹ chồng luống cuống đứng dậy.
“Không phải…”
“Không phải như vậy…”
“Chúng ta là người một nhà mà…”
“Người một nhà?”
Tôi nhìn bà ta.
“Người một nhà sẽ tính từng đồng giá trị căn nhà của tôi để chuẩn bị chia?”
“Người một nhà sẽ lén lấy chứng minh thư của tôi đi vay tiền?”
“Người một nhà sẽ ngồi trong phòng khách nhà tôi bàn cách ép tôi ly hôn?”
Bà ta cứng họng.
Tôi quay sang nhìn Lưu Tuấn.
“Đơn ly hôn tôi đã nộp rồi.”
“Đơn tố cáo hình sự liên quan đến khoản vay giả mạo cũng đã chuẩn bị xong.”
“Còn khoản tài sản bị chuyển dịch…”
“Tòa sẽ tính với anh từng khoản một.”
Lưu Tuấn đột nhiên lao tới.
“Chu Nhiên!”
“Tại sao em phải tuyệt tình như thế?!”
“Tuyệt tình?”
Tôi đứng dậy.
Lần đầu tiên trong bốn năm hôn nhân…
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta mà không còn bất kỳ cảm xúc nào.
Chaporia
Bình Luận (0)