20px

“Nhiên Nhiên, sau này con muốn sống thế nào thì sống như thế.”

“Mẹ không giục con kết hôn nữa.”

“Cũng không ép con sinh con nữa.”

“Con chỉ cần vui vẻ là được.”

Tôi ôm lấy bà.

Người bà gầy hơn trước rất nhiều.

Nhưng lòng bàn tay vẫn ấm như ngày nào.

Chương 22: Khởi Đầu Mới

Tháng Tám.

Tôi làm vài việc.

Việc đầu tiên: trả hết tiền nhà trước hạn.

Tôi lấy chín trăm hai mươi nghìn tệ từ khoản lợi nhuận cổ phần để thanh toán toàn bộ phần vay còn lại.

Trên sổ đỏ chỉ còn tên một mình tôi.

Bây giờ, căn nhà này cuối cùng cũng thật sự sạch sẽ, hoàn toàn thuộc về tôi.

Ngày trả xong khoản vay, tôi đứng giữa phòng khách trống trải, bỗng thấy nhẹ nhõm đến mức không nói nên lời.

Phòng sách từng là nơi Phương Dĩnh ở được tôi sửa sang lại toàn bộ.

Tôi tháo chiếc giường kia đi, chuyển sách của mình về, trải lại thảm yoga, đặt lại chiếc laptop dự phòng.

Chậu trầu bà ngoài bệ cửa sổ bị tôi mang vứt.

Tôi thay bằng một chậu bạch đàn mới tự tay mua về.

Không khí trong nhà dường như cũng trong lành hơn rất nhiều.

Việc thứ hai: đổi việc.

Không phải vì công ty cũ không tốt.

Chỉ là sau khi quyền chọn cổ phần được quy đổi thành tiền, vị trí của tôi trong công ty bắt đầu trở nên hơi nhạy cảm.

Mọi người đều biết tôi ly hôn.

Ít nhiều cũng nghe được vài chuyện.

Có lần tăng ca, Tiểu Dương ghé sát lại hỏi nhỏ:

“Chị Nhiên… chị thật sự có hơn sáu triệu tệ à?”

Tôi chỉ cười, không trả lời.

Tháng Chín, tôi nhận được offer từ một công ty mới.

Một doanh nghiệp niêm yết trong lĩnh vực sản xuất thông minh.

Họ mời tôi giữ chức phó tổng bộ phận kinh doanh, lương năm cộng cổ phần gần như cao gấp đôi trước đây.

Trong buổi phỏng vấn, CEO bên đó từng nói một câu:

“Chu Nhiên Nhiên, hồ sơ của cô rất đẹp. Nhưng điều khiến tôi ấn tượng nhất không phải kinh nghiệm dự án.”

“Mà là khả năng phán đoán quan hệ lợi ích và kiểm soát rủi ro của cô.”

Tôi không nói với ông ấy—

Những năng lực đó, đều là luyện ra từ một cuộc hôn nhân lừa dối kéo dài suốt bốn năm.

Việc thứ ba: lập quỹ tín thác cho nhà của mẹ tôi.

Tống Minh Viễn giới thiệu cho tôi một người chuyên làm quỹ tín thác gia đình.

Tôi đưa năm căn hộ tái định cư mẹ sang tên cho tôi vào quỹ tín thác.

Người thụ hưởng là mẹ tôi, và sau này sẽ là những người do tôi chỉ định.

Không có sự đồng ý của bên nhận ủy thác, không ai có thể động vào khối tài sản đó.

Ban đầu mẹ tôi không hiểu.

“Làm tín thác làm gì? Con tự quản chẳng phải được rồi sao?”

“Mẹ.” Tôi nói. “Đây là bảo hiểm con mua cho mẹ.”

“Sau này dù xảy ra chuyện gì, những căn nhà đó cũng không ai lấy được.”

Bà nghĩ một lúc rồi gật đầu.

Việc thứ tư: tôi đi gặp bác sĩ tâm lý một lần.

Không phải vì tôi thấy mình có vấn đề.

Mà là vì—

Tối hôm đó sau khi tắm xong, tôi đứng trước gương trong phòng tắm, đột nhiên chẳng muốn làm gì nữa.

Không muốn lau tóc.

Không muốn dưỡng da.

Không muốn xem điện thoại.

Không muốn đặt báo thức.

Không muốn gì cả.

Rồi tôi nhìn thấy khuôn mặt mình trong gương.

Ba mươi hai tuổi.

Trông già hơn tuổi thật một chút.

Khóe mắt đã có nếp nhăn nhỏ, rãnh cười cũng sâu hơn.

Bốn năm qua, dường như tôi già đi rất nhiều chỉ trong một thoáng.

Không phải kiểu già đi của cơ thể.

Mà là một loại kiệt sức từ trong xương tủy.

Tôi đứng nhìn mình trong gương rất lâu.

Cuối cùng khẽ nói với chính mình một câu:

“Vất vả cho mày rồi.”

Sau đó nước mắt rơi xuống.

Từ đầu đến cuối, đó là lần đầu tiên tôi khóc.

Không phải lúc phát hiện bị phản bội.

Không phải khi nhìn thấy những khoản tiền kia.

Không phải ở tòa án.

Cũng không phải sau khi thắng kiện.

Mà là khi mọi chuyện đã kết thúc.

Khi tôi an toàn rồi.

Khi không còn ai nhìn thấy nữa.

Một mình trong phòng tắm.

Cuối cùng cũng có thể không cần mạnh mẽ nữa.

Tôi khóc khoảng mười lăm phút.

Sau đó rửa mặt, thoa kem dưỡng, đặt báo thức rồi đi ngủ.

Sáng hôm sau thức dậy, ngoài cửa sổ có mưa.

Cơn mưa cuối tháng Tám, không lạnh cũng không nóng.

Vừa vặn đến lạ.

Tôi tự nấu cho mình một bát cháo kê.

Không phải kiểu cháo trong “thực đơn dưỡng thai” của mẹ chồng cũ.

Chỉ là cháo kê bình thường, cho thêm một chút đường đỏ.

Tôi ngồi bên bàn ăn, chậm rãi uống từng muỗng.

Rồi bỗng nhớ đến một chuyện.

Bốn năm trước, lần đầu tiên đến nhà Lưu Tuấn ăn cơm, mẹ anh ta nấu đầy một bàn thức ăn.

Lưu Tuấn gắp cho tôi một miếng sườn, cười nói:

“Nhiên Nhiên, sau này đây sẽ là nhà của em.”

Khi ấy tôi đã tin.

Còn bây giờ—

Đây vốn dĩ là nhà của tôi.

Từ đầu đến cuối đều là vậy.

Chỉ là từng có thêm vài người không nên xuất hiện ở đây.

Giờ họ đi rồi.

Trên bàn chỉ có một bát cháo.

Một đôi đũa.

Một người.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...