20px

Cuối cùng biến mất trong ánh nắng đầu giờ chiều.

Chiếc taxi vẫn đang đợi ở đầu đường.

Lần này.

Cô không hề quay đầu lại.

Chương 5

Ba ngày tiếp theo.

Lâm Vãn sống như đang đánh một trận chiến.

Việc đầu tiên là tìm nhà.

Dù Tô Đường sẵn sàng cho cô ở lại.

Nhưng Lâm Vãn biết mình không thể ở mãi.

Không phải vì Tô Đường không muốn.

Mà là vì chính cô không muốn.

Cả đời này.

Điều cô ghét nhất chính là mắc nợ ân tình.

Trước đây ở nhà chồng.

Cô luôn cảm thấy mình đang nợ nhà họ Trương.

Vì thế lúc nào cũng thấy thấp hơn người khác một bậc.

Bây giờ đã bước ra được rồi.

Cô không muốn tiếp tục nợ bất kỳ ai nữa.

Cô dành cả một ngày để lướt ứng dụng tìm nhà.

Phạm vi được khoanh lại trong bán kính ba cây số quanh nhà Tô Đường.

Tô Đường sống ở khu phía Đông thành phố.

Nơi này thuộc khu phố cũ.

Tiền thuê nhà không quá đắt.

Tiện ích cũng đầy đủ.

Quan trọng nhất là không xa trường mẫu giáo hiện tại của Đóa Đóa.

Dù Lâm Vãn không định tiếp tục cho con học ở đó nữa.

Nhưng trước khi tìm được trường mới.

Ít nhất cô không thể để con gái thất học trong giai đoạn chuyển tiếp.

Cô xem tổng cộng năm căn nhà.

Cuối cùng chốt một căn hộ một phòng ngủ.

Bốn mươi mét vuông.

Hướng Nam.

Nhà bếp rất nhỏ nhưng sạch sẽ.

Nhà vệ sinh có cửa sổ.

Điều này ở những căn nhà cũ là cực kỳ hiếm.

Tiền thuê hai nghìn hai trăm tệ một tháng.

Đặt cọc một tháng, trả trước ba tháng.

Tính ra một lần phải chi gần một vạn tệ.

Lâm Vãn tính toán số tiền trong tài khoản.

Vẫn đủ.

Cô không đụng tới một trăm nghìn tệ mà mẹ đã cho.

Tấm thẻ ấy vẫn luôn được giữ nguyên.

Không phải vì cô cố tình để dành.

Mà bởi Chu Quế Lan không cho phép cô “giấu quỹ riêng”.

Ngay năm đầu tiên sau khi kết hôn.

Chu Quế Lan đã nhiều lần dò hỏi cô có bao nhiêu tiền tiết kiệm.

Lâm Vãn không nói.

Thế là bà ta bắt đầu kiểm tra bảng lương của cô.

Thẻ lương của Trương Lỗi được giao cho mẹ quản lý.

Nhưng Lâm Vãn nhất quyết không giao.

Chuyện này từ lâu đã trở thành một nút thắt âm thầm giữa mẹ chồng và nàng dâu.

Về sau.

Lâm Vãn học khôn hơn.

Mỗi khi lương vừa được chuyển vào tài khoản.

Cô lập tức chuyển một nửa sang một thẻ khác mà Chu Quế Lan không biết.

Tài khoản ấy được đăng ký bằng số điện thoại từ thời đại học.

Suốt bao năm cô chưa từng đổi.

Chu Quế Lan hoàn toàn không biết sự tồn tại của nó.

Năm năm trôi qua.

Cô tiết kiệm được mười hai vạn tệ.

Không nhiều.

Nhưng đủ để cô và Đóa Đóa sống ổn trong một khoảng thời gian.

Ngày ký hợp đồng thuê nhà.

Chủ nhà là một bà lão hơn sáu mươi tuổi.

Họ Vương.

Giọng nói rất lớn.

Mỗi lần cười đều đầy khí thế.

Bà nhìn Lâm Vãn.

Rồi nhìn Đóa Đóa.

Bất ngờ hỏi một câu:

“Bố đứa bé đâu?”

Lâm Vãn hơi ngạc nhiên.

Nhưng vẫn trả lời:

“Ly hôn rồi.”

“Đang làm thủ tục.”

Bà Vương “ồ” một tiếng.

Không hỏi thêm gì.

Chỉ đưa chìa khóa cho cô.

Mãi về sau Lâm Vãn mới biết.

Bà Vương cũng từng là mẹ đơn thân.

Ba mươi tuổi ly hôn.

Một mình nuôi con trai khôn lớn.

Hiện giờ con trai đang du học nước ngoài.

Căn nhà để trống nên mới đem cho thuê.

Bà có một sự đồng cảm tự nhiên với Lâm Vãn.

Về sau thậm chí còn chủ động giảm cho cô hai trăm tệ tiền thuê mỗi tháng.

Bà nói:

“Phụ nữ sống không dễ.”

“Giúp được nhau thì giúp.”

Đó là thiện ý đầu tiên mà Lâm Vãn nhận được trên con đường ly hôn.

Việc thứ hai là chuyển trường cho Đóa Đóa.

Chuyện này diễn ra thuận lợi hơn cô tưởng.

Lâm Vãn trực tiếp chọn một trường mẫu giáo công lập.

Cách nhà gần.

Đi bộ mười phút là tới.

Học phí không cao.

Danh tiếng cũng khá tốt.

Cô gọi điện hỏi thử.

Bên trường nói lớp mẫu giáo nhỡ vẫn còn chỗ.

Chỉ cần mang hồ sơ tới đăng ký.

Khi nghe nói phải chuyển trường.

Ban đầu Đóa Đóa có chút lo lắng.

Nhưng sau khi Lâm Vãn dẫn con tới tham quan trường mới một lần.

Cô bé lập tức không còn lo nữa.

Trong sân trường có một chiếc cầu trượt rất lớn.

Còn có một con thỏ được nuôi trong lồng.

Đóa Đóa ngồi xổm trước chuồng thỏ nhìn suốt nửa tiếng đồng hồ.

Đến lúc bị Lâm Vãn kéo đi.

Cô bé vẫn còn ngoái đầu nhìn lại liên tục.

“Mẹ ơi.”

“Con thỏ ở trường mới tên gì vậy?”

“Chắc là chưa có tên đâu.”

“Vậy con có thể đặt tên cho nó không?”

“Có.”

“Đợi con vào học rồi đặt.”

Đóa Đóa lập tức hài lòng.

Việc thứ ba là công việc.

Lâm Vãn làm trưởng nhóm kỹ thuật tại một công ty công nghệ quy mô vừa.

Dưới quyền có sáu nhân viên.

Chuyên phụ trách phát triển backend.

Cô xin nghỉ ba ngày.

Đến ngày thứ tư liền đúng giờ quay lại làm việc.

Đồng nghiệp không biết trong nhà cô xảy ra chuyện gì.

Chỉ biết cô nghỉ phép.

Giám đốc kỹ thuật lão Chu là một người đàn ông hơn bốn mươi tuổi.

Mập mạp.

Tính tình khá vô tư.

Nhưng là người tốt.

Vừa nhìn thấy cô đi làm trở lại.

Câu đầu tiên ông ấy hỏi là:

“Code viết xong chưa?”

Lâm Vãn bật cười.

“Vẫn chưa bắt đầu viết.”

“Vậy cô quay lại làm gì?”

“Để viết code.”

Cả văn phòng lập tức bật cười.

Lâm Vãn ngồi xuống vị trí của mình.

Mở máy tính lên.

Nhìn kho mã nguồn đang chất đầy hàng trăm bug chờ xử lý.

Đột nhiên cảm thấy.

Đám bug này đáng yêu hơn người nhà chồng nhiều.

Bug ít nhất còn có thể sửa được.

Nhà chồng thì không.

Việc thứ tư.

Cũng là việc quan trọng nhất.

Khởi kiện ly hôn.

Luật sư Lục làm việc rất hiệu quả.

Chỉ trong vòng ba ngày đã chuẩn bị xong toàn bộ đơn khởi kiện.

Lâm Vãn đến văn phòng luật sư ký tên.

Chính thức nộp đơn ly hôn lên tòa án.

Trong đơn có ba yêu cầu.

Thứ nhất.

Chấm dứt quan hệ hôn nhân.

Thứ hai.

Con gái chung là Trương Đóa Đóa sẽ do nguyên đơn Lâm Vãn trực tiếp nuôi dưỡng.

Bị đơn Trương Lỗi phải trả hai nghìn tệ tiền cấp dưỡng mỗi tháng.

Thứ ba.

Phân chia tài sản chung của vợ chồng theo đúng quy định pháp luật.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...