
Giới Thiệu
Tưởng Tuân đã hứa sẽ cùng tôi vào miền Nam học đại học.
Thế nhưng lại âm thầm đổi nguyện vọng sang miền Bắc sau lưng tôi.
Chị gái tôi cười khẩy trong điện thoại:
“Chị đã nói rồi, cố gắng là vô ích.”
“Tưởng Tuân sao có thể để mắt đến một cô gái mắc kẹt trong vũng bùn như em chứ?”
Tôi cúp máy.
Chặn chị ấy, cũng chặn luôn Tưởng Tuân.
Nhuộm lại màu tóc trước đây.
Quay về với “đám bạn chẳng ra gì” trong lời anh.
Về sau, anh chặn tôi ngoài cửa quán bar.
Nắm lấy cổ tay tôi, lạnh mặt chất vấn:
“Không nghe điện thoại, không trả lời tin nhắn, chính là để đến đây lêu lổng với đám người này sao?”
“Giản Tịch, em chẳng phải đã hứa với anh sẽ trở nên tốt hơn rồi sao?”
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)