
Giới Thiệu
Mẹ tôi từ quê lên thành phố thăm tôi, chỉ sơ ý làm rơi một sợi tóc xuống sàn, mẹ chồng tôi lập tức nổi giận đùng đùng:
“Phiền ch/ết đi được, rốt cuộc thứ dơ dáy này từ đâu ra vậy hả?
Đang yên đang lành lại khiến căn nhà bẩn thỉu ch/ết đi được!”
Mẹ tôi bị mắng đến mức cúi gằm mặt, vẻ mặt ngượng ngùng đầy xấu hổ.
Tôi quay sang nhìn chồng, cứ nghĩ anh ta sẽ lên tiếng bênh mẹ tôi một câu.
Nhưng anh ta lại bê toàn bộ số trứng gà ta mẹ tôi mang từ quê lên ném thẳng vào thùng rác:
“Nhà con ai cũng sống kỹ tính, rất ưa sạch sẽ.
Sau này mẹ đừng mang mấy thứ quê mùa này đến nữa, toàn vi khuẩn cả thôi.”
Tôi không làm ầm lên, cũng không khóc lóc, chỉ lặng lẽ liên hệ môi giới bất động sản, đăng bán căn nhà tôi đã tự bỏ tiền mua đứt trước khi kết hôn.
Đã sợ bẩn đến vậy, thì sau này cả nhà bọn họ cũng khỏi cần ở trong căn nhà tôi mua nữa, tránh làm bẩn chân họ.
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)