20px

Thẩm Tự cũng chẳng phải người có tính tình tốt đẹp gì.

Anh ta dùng sức đẩy mạnh một cái.

Hất Hoàng Thời Vũ ngã văng ra xa hơn hai mét.

Hoàng Thời Vũ đang mang giày cao gót.

Không may trẹo chân.

Trong cơn tức giận.

Cô ta chộp lấy chiếc gạt tàn trên bàn.

Ném thẳng về phía Thẩm Tự.

12

Lúc Thẩm Tự và Hoàng Thời Vũ bay tới Hải Thành xin lỗi tôi.

Cả hai đều đang mang thương tích.

Người trước thì trán quấn băng gạc.

Người sau thì cổ chân bó băng.

Nhìn thế nào cũng giống một đôi đồng bệnh tương lân.

Có thể thấy cả hai đều rất sợ Diệp Bạc Nhu.

Thái độ xin lỗi vô cùng thành khẩn.

Thẩm Tự trực tiếp quỳ xuống trước mặt tôi.

— Chị dâu, em xin lỗi.

— Đều tại em mắt mù tâm tối, ngu như lợn, mới làm ra nhiều chuyện thất đức như vậy.

— Chị có thể giúp em nói đỡ với anh Diệp một câu được không?

— Bảo anh ấy đừng động vào công ty của bố em.

— Nếu không bố em nhất định sẽ cắt thẻ của em, rồi đày em sang châu Phi mất!

Hoàng Thời Vũ không mặt dày như Thẩm Tự.

Nhưng cũng chân thành nói lời xin lỗi.

— Xin lỗi.

— Là tôi tự mình đa tình.

— Người Bạc Nhu yêu chỉ có cô.

— Từ đầu đến cuối đều là tôi tự diễn trò một mình.

— Hy vọng cô rộng lượng một chút, đừng chấp nhặt với tôi.

Tôi chấp nhận lời xin lỗi.

Nhưng sau này không muốn gặp lại bọn họ nữa.

— Hai người đi đi.

— Sau này đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa.

Hai người vẫn không dám nhúc nhích.

Đồng thời nhìn về phía Diệp Bạc Nhu.

Diệp Bạc Nhu lạnh lùng liếc bọn họ.

— Cút đi.

— Từ hôm nay trở đi, chúng ta không còn là bạn nữa.

— Sau này nếu gặp tôi và Hân Hân trên đường, nhớ tránh xa một chút.

Lúc này.

Hai người mới như được đại xá.

Vội vàng rời đi.

Nhìn bóng lưng chật vật bỏ chạy của họ.

Nào còn chút dáng vẻ kiêu ngạo ngông cuồng như ngày trước.

Tôi không nhịn được bật cười.

Diệp Bạc Nhu nâng mặt tôi bằng hai tay.

— Giờ vui rồi chứ?

Tôi cười gật đầu.

— Vâng.

Anh cúi xuống hôn nhẹ lên môi tôi.

— Vậy tối nay anh không phải ngủ ghế sofa nữa được không?

Căn hộ của anh trai tôi có ba phòng ngủ một phòng khách.

Ba mẹ con chúng tôi mỗi người một phòng.

Mặc dù hôm đó sau khi Diệp Bạc Nhu giải thích rõ mọi chuyện.

Chúng tôi đã làm lành.

Nhưng tôi vẫn không cho anh vào phòng ngủ.

Mà bảo anh đi khách sạn ở.

Dù sao khả năng cách âm của căn nhà này cũng không tốt lắm.

Mà mỗi lần thân mật.

Động tĩnh anh gây ra lại quá lớn.

Tôi nào dám để anh phát huy ở đây.

Nếu để mẹ và anh trai nghe thấy thì xấu hổ biết bao.

Nhưng Diệp Bạc Nhu không chịu ở khách sạn.

Cho nên chỉ có thể ngủ ngoài ghế sofa.

Với chiều cao một mét tám tám của anh.

Chiếc ghế sofa thực sự hơi ngắn.

Đôi chân dài chẳng biết đặt đâu.

Nhìn đúng là có chút đáng thương.

Tôi lại đề nghị:

— Anh có thể đi khách sạn mà.

Anh lập tức làm nũng:

— Nếu em ở khách sạn cùng anh thì anh đi.

Tôi từ chối.

— Không muốn.

Anh tỏ vẻ tủi thân.

— Tại sao?

Tôi bĩu môi.

— Mỗi lần anh đều làm quá lâu.

— Em mệt lắm.

Anh tiếp tục mềm giọng năn nỉ:

— Vậy lần này anh bảo đảm sẽ nhanh hơn.

— Hân Hân, chúng ta đã bảy ngày không gặp nhau rồi.

— Em không nhớ anh sao?

Thật ra…

Cũng có chút nhớ.

Nhưng tôi tò mò hơn.

— Tại sao lần nào anh cũng thích ôm em từ phía sau?

— Cứ dùng mãi một kiểu như vậy, anh không thấy chán à?

— Anh cứ tưởng em thích như thế.

Anh giải thích:

— Lần đầu tiên của chúng ta, thật ra anh định ôm em đối mặt.

— Là chính em tự quay người lại rồi đưa lưng về phía anh.

Hả?

Là vậy sao?

Tôi cố gắng lục lại ký ức trong đầu.

Lúc này mới nhớ ra.

Đêm hôm đó.

Khi Diệp Bạc Nhu ôm tôi.

Anh cứ chăm chú nhìn tôi không chớp mắt.

Tôi bị anh nhìn đến mức ngượng ngùng.

Căn bản không dám đối diện với anh.

Cho nên mới xoay người đi.

Phá án rồi.

Thì ra đây cũng là một hiểu lầm lớn.

13

Tháng thứ hai sau khi tôi và Diệp Bạc Nhu làm lành.

Anh ôm eo tôi.

Đặt tôi ngồi lên bàn bếp.

Khẽ hôn lên vành tai tôi rồi nói:

— Bảo bối, hôm nay chúng ta thử một điều mới nhé?

Dạo gần đây.

Ngày nào anh cũng nghĩ ra trò mới.

Có những thứ còn kỳ quái đến mức khiến tôi không hiểu nổi.

Nếu không phải tôi tập yoga nhiều năm.

Độ dẻo của cơ thể khá tốt.

Có khi đã bị gãy xương từ lâu rồi.

Tôi suy sụp.

— Sao vẫn còn cái mới nữa vậy?

Anh bật cười khe khẽ.

— Chẳng phải em chê anh quá bảo thủ sao?

— Anh đã học hỏi thêm rất nhiều rồi.

Anh nhẹ nhàng hôn lên trán tôi.

— Hơn một trăm cách khác nhau.

— Chúng ta có thể thử từng cái một.

Tôi kinh ngạc.

— Nhiều đến vậy luôn sao?

Khóe môi anh cong lên.

Ý cười hiện rõ trong mắt.

— Em thử rồi sẽ biết.

Tôi:

!!!

(HẾT TRUYỆN)

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...