Cô nhắm mắt lại.
Hít sâu một hơi.
Sau đó.
Đột ngột kéo mạnh.
Mảnh đạn được lấy ra.
Tất cả mọi người đều nín thở.
Chăm chú nhìn màn hình điện tim.
Đường điện tim nhảy lên một nhịp.
Rồi hai nhịp.
Ba nhịp…
Ổn định.
Trong phòng phẫu thuật lập tức bùng nổ tiếng vỗ tay.
Nhưng Hoắc Dao lại lảo đảo.
Suýt nữa ngã xuống.
Cô chống tay vào bàn phẫu thuật.
Nhìn mảnh đạn dính đầy máu trong lòng bàn tay.
“Phó Nghiễn Hành.”
“Anh lại nợ tôi thêm một mạng nữa rồi.”
Nói xong câu đó.
Trước mắt cô tối sầm.
Ngã gục xuống.
________________________________________
Khi Hoắc Dao tỉnh lại.
Cô phát hiện mình đang nằm trên giường bệnh.
Bàn tay phải đã được băng bó lại.
Trên người nối đầy các thiết bị theo dõi.
Giáo sư đứng bên giường.
Sắc mặt cực kỳ khó coi.
“Hoắc Dao.”
“Em điên rồi.”
Hoắc Dao cười khẽ.
“Thầy ơi, sao thầy lại tới đây?”
“Tôi nhận được điện thoại từ bệnh viện.”
“Báo rằng em ngất ngay trên bàn mổ.”
Trong giọng giáo sư có trách móc.
Cũng có đau lòng.
“Van tim của em đã gần tới giới hạn rồi.”
“Vậy mà em còn đứng làm phẫu thuật suốt sáu tiếng đồng hồ?”
“Không làm thì anh ấy sẽ chết.”
“Còn em thì sao?”
Giáo sư nhìn cô.
“Em có từng nghĩ em cũng sẽ chết không?”
Hoắc Dao không lên tiếng.
Giáo sư thở dài.
“Tôi đã liên hệ với phía New York rồi.”
“Thứ Hai tuần sau sẽ phẫu thuật.”
“Mấy ngày này em nghỉ ngơi cho tốt.”
“Không được làm thêm bất kỳ ca phẫu thuật nào nữa.”
“Vâng.”
Giáo sư rời đi.
Hoắc Dao nằm trên giường.
Lặng lẽ nhìn trần nhà.
Cửa phòng bệnh bị đẩy mở.
Phó Nghiễn Hành ngồi trên xe lăn.
Được trợ lý đẩy vào.
Sắc mặt hắn vẫn rất kém.
Nhưng đã có thể mở mắt.
Ánh mắt nhìn Hoắc Dao vô cùng phức tạp.
“Tại sao em lại quay về?”
Hoắc Dao liếc hắn một cái.
“Liên quan gì tới anh?”
“Hoắc Dao.”
“Tôi hỏi em.”
“Tại sao em lại quay về?”
“Vì tôi là bác sĩ.”
“Không phải.”
Phó Nghiễn Hành điều khiển xe lăn tới bên giường cô.
“Em đã nghỉ việc rồi.”
“Hợp đồng cũng đã chấm dứt.”
“Em không cần phải quay lại.”
Hoắc Dao quay mặt đi.
Không nhìn hắn.
“Hoắc Dao.”
“Nhìn tôi.”
Cô không động đậy.
“Nhìn tôi.”
Cuối cùng.
Cô quay đầu lại.
Đối diện với ánh mắt hắn.
“Phó Nghiễn Hành.”
“Anh muốn nói gì?”
“Tôi muốn nói…”
Đúng lúc ấy.
Điện thoại của trợ lý vang lên.
Anh ta nhìn màn hình.
Sắc mặt lập tức thay đổi.
“Phó tổng.”
“Có một tin không hay.”
“Nói đi.”
“Phu nhân đã ra nước ngoài rồi.”
Giọng trợ lý run lên.
“Trước khi đi, bà ấy để lại một câu.”
“Câu gì?”
“Bà ấy nói…”
“Bên cạnh tim ngài vẫn còn mảnh đạn sót lại.”
“Người duy nhất có thể lấy nó ra là phu nhân.”
“Bây giờ phu nhân đã xuất ngoại.”
“Ngài tự cầu phúc đi.”
Không khí trong phòng bệnh lập tức đông cứng.
Phó Nghiễn Hành nhìn Hoắc Dao.
Hoắc Dao lại nhìn ra ngoài cửa sổ.
Một lúc rất lâu sau.
Phó Nghiễn Hành mới lên tiếng.
“Khi nào em đi?”
“Thứ Hai tuần sau.
”
“Đi đâu?”
“New York.”
“Còn quay về không?”
Hoắc Dao quay đầu nhìn hắn.
Trong đôi mắt ấy.
Cô nhìn thấy sự hoảng loạn mà trước nay chưa từng xuất hiện.
“Phó Nghiễn Hành.”
“Anh có hy vọng tôi quay về không?”
Hắn không trả lời.
Hoắc Dao bật cười.
“Anh xem.”
“Ngay cả câu hỏi đơn giản như vậy.”
“Anh cũng không trả lời được.”
Chương 6
Ngày Hoắc Dao xuất viện.
Trợ lý của Phó Nghiễn Hành tới đón cô.
“Bác sĩ Hoắc.”
“Phó tổng bảo tôi tới đón cô.”
“Không cần.”
Hoắc Dao xách hành lý của mình.
“Tôi tự bắt xe.”
“Bác sĩ Hoắc, Phó tổng đã dặn rồi.”
“Nhất định phải đón cô về.”
“Đón về?”
Hoắc Dao nhìn anh ta.
“Về đâu?”
“Về biệt thự của Phó tổng.”
Hoắc Dao bật cười.
“Tôi lấy thân phận gì để quay về?”
“Bác sĩ sao?”
“Hay là người phụ nữ mà các anh vẫn luôn gọi là ‘người phụ nữ đó’?”
Trợ lý há miệng.
Nhưng không biết phải trả lời thế nào.
“Anh về đi.”
Hoắc Dao lấy điện thoại ra gọi xe.
“Nói với Phó Nghiễn Hành.”
“Thứ Hai tuần sau tôi sẽ đi.”
“Những ngày còn lại.”
“Tôi muốn ở một mình.”
“Nhưng mà…”
“Không có nhưng mà.”
Hoắc Dao nhìn anh ta.
“Anh nói với Phó Nghiễn Hành.”
“Nếu anh ấy vẫn còn chút lương tâm.”
“Thì đừng tới làm phiền tôi nữa.”
Trợ lý bất lực.
Cuối cùng chỉ có thể rời đi.
Hoắc Dao gọi một chiếc xe.
Trở về căn hộ thuê của mình.
Mọi thứ trong nhà vẫn y hệt lúc cô rời đi.
Chiếc vali vẫn mở toang trên sàn.
Quần áo còn chưa kịp thu dọn.
Cô ngồi bên mép giường.
Lặng lẽ nhìn thành phố ngoài cửa sổ.
Trời sắp tối.
Những tòa nhà văn phòng phía xa đã sáng đèn.
Cô chợt nhớ tới ba năm trước.
Ngày đầu tiên đặt chân tới thành phố này.
Cũng là một buổi hoàng hôn như thế.
Cô đứng trước cổng sân bay.
Nhìn ánh đèn trải dài khắp thành phố.
Khi ấy cô đã nghĩ.
Thành phố này thật lớn.
Lớn đến mức cô có thể bắt đầu lại từ đầu.
Bây giờ cô mới hiểu.
Dù thành phố có lớn đến đâu.
Cũng không chứa nổi nỗi buồn của cô.
Điện thoại rung lên.
Là tin nhắn của Phó Nghiễn Hành.
“Hoắc Dao, tối nay tới biệt thự ăn cơm đi.”
Cô không trả lời.
“Tôi bảo dì làm món sườn xào chua ngọt em thích.”
Vẫn không trả lời.
“Hoắc Dao, đừng phớt lờ tôi.”
Nhìn tin nhắn đó.
Hoắc Dao đột nhiên thấy buồn cười.
Ba năm qua.
Cô đã gửi cho hắn biết bao nhiêu tin nhắn.
Hắn trả lời được mấy lần?
Mỗi lần trả lời.
Không phải:
“Được.”
Thì là:
“Ừ.”
Hoặc:
“Biết rồi.”
Những câu trả lời qua loa đến lạnh nhạt.
Bây giờ.
Cuối cùng cũng đến lượt hắn.
Hoắc Dao gõ ba chữ.
“Không có khẩu vị.”
Tin nhắn vừa gửi đi.
Lập tức có hồi âm.
“Vậy tôi bảo người mang qua cho em.”
“Không cần.”
“Em mở cửa đi.”
Hoắc Dao sững người.
Cô đi tới cửa.
Nhìn qua mắt mèo.
Phó Nghiễn Hành đang đứng ngoài hành lang.
Một tay chống gậy.
Một tay xách túi giữ nhiệt.
Trên người vẫn mặc đồ bệnh nhân.
Bên ngoài khoác thêm một chiếc áo dạ.
Sắc mặt trắng bệch đến đáng sợ.
Chaporia
Bình Luận (0)