Người Em Cứu Là Anh/Chương 10C. 10
20px

Cô ghét chính mình.

Rõ ràng đã quyết định rời đi rồi.

Tại sao còn quay lại phẫu thuật cho hắn?

Rõ ràng có thể mặc kệ hắn.

Tại sao lúc nhìn thấy bản tin đó.

Trái tim cô còn đau hơn cả hắn?

Rõ ràng đã không muốn yêu nữa.

Tại sao khi nhìn thấy câu:

“Tôi sai rồi.”

Nước mắt lại không ngừng rơi xuống?

Hoắc Dao xoay người.

Vùi mặt vào gối.

Cô nghe thấy ngoài cửa có tiếng động.

Có người đứng rất lâu trước cửa.

Cuối cùng lại rời đi.

Cô không mở cửa.

Cô biết đó là ai.

Sáng hôm sau.

Hoắc Dao ra ngoài mua bữa sáng.

Nhìn thấy túi giữ nhiệt vẫn còn đặt trước cửa.

Cô mở ra.

Bên trong là món sườn xào chua ngọt.

Đã nguội lạnh từ lâu.

Bên cạnh còn có một tờ giấy.

“Hoắc Dao.”

“Tin hay không tùy em.”

“Khoảnh khắc em cứu tôi ba năm trước.”

“Tôi đã yêu em rồi.”

“Nhưng tôi không dám thừa nhận.”

“Bởi vì tôi sợ.”

“Tôi sợ thế giới của tôi quá phức tạp.”

“Tôi sẽ hủy hoại em.”

“Nhưng tôi không ngờ.”

“Người thật sự hủy hoại em.”

“Lại chính là tôi.”

Hoắc Dao cầm tờ giấy.

Đứng giữa hành lang.

Khóc đến mức giống như một kẻ ngốc.

Cô quay vào nhà.

Lấy điện thoại ra.

Gửi cho Phó Nghiễn Hành một tin nhắn.

“Tôi đã đọc tờ giấy rồi.”

Ba giây sau.

Điện thoại đổ chuông.

“Hoắc Dao.”

Giọng hắn khàn đặc.

Như thể đã từng khóc.

“Phó Nghiễn Hành.”

“Tôi hỏi anh một câu.”

“Anh hỏi đi.”

“Ba năm trước, anh giữ tôi lại bên cạnh.”

“Là vì tôi là bác sĩ của anh.”

“Hay là vì anh yêu tôi?”

Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.

“Đều có.”

Hoắc Dao nhắm mắt lại.

“Vậy sau đó thì sao?”

“Khi anh gọi tôi tới giữa đêm.”

“Khi anh để mẹ anh sỉ nhục tôi.”

“Khi anh bảo tôi chữa bệnh cho Tống Thanh Âm.”

“Lúc đó anh còn yêu tôi không?”

“Tôi…”

“Anh còn yêu tôi không?”

Giọng Hoắc Dao run rẩy.

“Có.”

Phó Nghiễn Hành đáp.

“Tôi luôn yêu em.”

“Nhưng tôi không dám để em biết.”

“Tại sao?”

“Vì tôi sợ.”

Giọng hắn rất thấp.

“Hoắc Dao, em không biết những gì tôi phải đối mặt.”

“Những người ở bên cạnh tôi.”

“Ai cũng muốn lấy được thứ gì đó từ tôi.”

“Bố tôi muốn tôi kế thừa gia nghiệp.”

“Mẹ tôi muốn tôi liên hôn để củng cố địa vị gia tộc.”

“Tống Thanh Âm muốn công ty của tôi.”

“Những đối tác kia muốn tài nguyên và lợi ích từ tôi.”

“Tôi không có lấy một người có thể tin tưởng.”

“Ngoại trừ em.”

“Em là người duy nhất tôi tin.”

Nước mắt Hoắc Dao lặng lẽ rơi xuống.

“Nhưng cách anh tin tưởng tôi…”

“Là xem tôi như công cụ sao?”

“Tôi không biết phải đối xử tốt với người khác như thế nào.”

Trong giọng Phó Nghiễn Hành mang theo đau đớn.

“Mẹ tôi chưa từng dạy tôi cách yêu một người.”

“Bà ấy chỉ dạy tôi cách lợi dụng một người.”

“Cho nên anh lợi dụng tôi suốt ba năm?”

“Đúng.”

Phó Nghiễn Hành không phủ nhận.

“Tôi lợi dụng em.”

“Bởi vì tôi không thể rời xa em.”

“Hoắc Dao.”

“Em là ánh sáng duy nhất trong cuộc đời tôi.”

“Tôi sợ em đi mất.”

“Tôi sẽ hoàn toàn chìm vào bóng tối.”

Hoắc Dao không nói nên lời.

“Nhưng em vẫn muốn đi.

Giọng Phó Nghiễn Hành rất khẽ.

Như đang tự nói với chính mình.

“Đúng không?”

“Em đã chịu quá nhiều tủi thân.”

“Tôi không có tư cách giữ em lại.”

“Nhưng Hoắc Dao.”

“Em có thể đồng ý với tôi một chuyện được không?”

“Chuyện gì?”

“Sau khi phẫu thuật xong…”

Giọng hắn run lên.

“Có thể gọi cho tôi một cuộc điện thoại không?”

“Chỉ cần để tôi biết em vẫn còn sống.”

“Là đủ rồi.”

Hoắc Dao cắn chặt môi.

Đến mức bật cả máu.

“Được.”

Cô cúp máy.

Dựa lưng vào tường.

Khóc đến toàn thân run rẩy.

Ba năm rồi.

Đây là lần đầu tiên hắn nói những lời ấy với cô.

Nhưng tại sao?

Tại sao phải đợi đến lúc cô chuẩn bị rời đi mới nói?

Tại sao không nói khi cô vẫn còn ở bên cạnh hắn?

Tại sao phải đợi tới khi trái tim cô đã chết lặng.

Mới quay lại nhóm lên ngọn lửa ấy?

Hoắc Dao lau nước mắt.

Tiếp tục thu dọn hành lý.

Cô đổi vé máy bay.

Chuyển sang ngày mai.

Cô muốn đi sớm hơn.

Cô sợ nếu ở lại thêm.

Mình sẽ mềm lòng.

Sợ rằng mình lại trở thành Hoắc Dao của trước đây.

Người chỉ cần hắn gọi là tới.

Không có lòng tự trọng.

Không có bản thân.

Chỉ vì một câu nói của hắn mà sẵn sàng lao vào biển lửa.

Cô không muốn như thế nữa.

Cả đời này.

Cô chỉ muốn sống cho chính mình một lần.

Chương 8

Ngày Hoắc Dao rời đi.

Không có ai tới tiễn.

Cô một mình kéo vali.

Bắt xe tới sân bay.

Trên đường đi.

Cô nhìn thành phố ngoài cửa sổ.

Hốc mắt đỏ lên hết lần này đến lần khác.

Nhưng vẫn cố nhịn.

Không để mình khóc.

Tới sân bay.

Đổi thẻ lên máy bay.

Qua cửa an ninh.

Ngồi trong phòng chờ.

Cô mở điện thoại.

Nhìn thấy tin nhắn cuối cùng Phó Nghiễn Hành gửi tới.

“Thượng lộ bình an.”

Cô trả lời hai chữ.

“Cảm ơn.”

Sau đó tắt máy.

Loa phát thanh vang lên.

“Hành khách đi New York xin chú ý, chuyến bay quý khách chuẩn bị lên…”

Hoắc Dao đứng dậy.

Xách hành lý.

Đi về phía cửa lên máy bay.

Đi được vài bước.

Bỗng nhiên cô nghe thấy phía sau có người gọi tên mình.

“Hoắc Dao!”

Cô quay đầu lại.

Phó Nghiễn Hành đang đứng ngoài khu kiểm tra an ninh.

Chống gậy.

Mặc vest chỉnh tề.

Sắc mặt vẫn tái nhợt như cũ.

Phía sau hắn.

Là trợ lý cùng hai vệ sĩ.

“Sao anh lại tới đây?”

“Tiễn em.”

Giọng Phó Nghiễn Hành rất lớn.

Ngăn cách bởi hàng rào an ninh.

Hắn nhìn cô.

“Hoắc Dao.”

“Tôi đã nói rồi.”

“Em sẽ không phải rời đi một mình.”

Hốc mắt Hoắc Dao lại đỏ lên.

“Anh về đi.”

Cô khẽ nói.

“Trở về đi.”

“Sức khỏe của anh còn chưa ổn.”

“Sức khỏe của tôi có ổn hay không.”

Phó Nghiễn Hành nhìn cô chằm chằm.

“Phụ thuộc vào em.”

“Hoắc Dao.”

“Trước khi em đi.”

“Có thể trả lời tôi một câu được không?”

“Câu gì?”

“Ca phẫu thuật của em.”

“Ai sẽ ký giấy đồng ý phẫu thuật?”

Hoắc Dao sững người.

Cô chưa từng nghĩ tới vấn đề này.

Cha mẹ cô ở quê.

Tuổi đã lớn.

Không thể tới được.

Tại thành phố này.

Cô không có người thân.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...