11
Các khớp ngón tay của Lộ Chước khẽ run lên.
“Đừng ghét anh nữa.”
“Anh xin em.”
Tôi sắp bị anh chọc cười đến tức chết.
“Anh trai à.”
“Ai ghét ai đây?”
Lộ Chước say rượu.
Rõ ràng không còn khả năng suy nghĩ những vấn đề quá phức tạp.
“Em ghét anh.”
“Khương Chi Tinh bây giờ rất ghét Lộ Chước.”
“Em thích người khác rồi.”
Cái kiểu đổi trắng thay đen này cũng thú vị thật.
Tôi đưa tay xoa đầu anh.
“Nói thật nhé.”
“Anh nên đi khám não đi, Lộ Chước.”
“Có khi anh là đồ ngốc.”
Đồ ngốc Lộ Chước quả thật rất ngốc.
Đôi mắt lập tức sáng lấp lánh.
“Em chịu chạm vào anh rồi sao, Tinh Tinh?”
Tôi thu tay về.
Nhíu mày nhìn anh.
Cứ hễ say rượu là biến thành thế này.
Đúng là đa nhân cách mà.
“Chạm anh thêm lần nữa đi.”
“Đã lâu lắm rồi em không chạm anh…”
Anh cẩn thận nhìn tôi.
Khóe mắt đỏ hoe.
“Sau khi em thích Giang Nhất Phàm, em không chạm vào anh nữa.”
Tôi suýt nữa bị chính nước bọt của mình làm sặc.
“Tôi khi nào nói tôi thích Giang Nhất Phàm?”
Tôi cảm thấy giữa tôi và Lộ Chước có lẽ đang tồn tại hiểu lầm gì đó.
Nhưng nói chuyện với một tên say rượu thì chẳng ích gì.
Huống chi còn là một tên say đang truyền dịch.
Tôi đứng dậy định rời đi.
Nhưng đột nhiên bị người ôm chặt lấy eo.
Cả người Lộ Chước đều run rẩy.
Hơi nóng bất thường trên người anh lan sang cả người tôi.
“Đừng đi.”
“Đừng bỏ anh lại.”
“Em lại không cần anh nữa sao?”
“Anh chỉ còn mỗi em thôi.”
Tôi bị giam trong vòng tay anh.
Bất lực ngồi trở lại.
Lại phát hiện hai mắt Lộ Chước đã ngập nước.
“Tối hôm qua anh đã đi tìm em.”
“Em không nghe điện thoại, còn đòi chia tay.”
“Anh muốn ngồi dưới nhà em xem em có ra đổ rác không.”
“Để có thể nói chuyện với em đàng hoàng.”
Tôi thật sự không ngờ.
Lộ Chước lại nhàm chán đến mức ấy.
“Nhưng nhà em có phải không có rác không?”
“Anh ngồi trên ghế dài dưới lầu nhà em cả một đêm.”
“Em cũng không ra ngoài.”
“Sáng hôm sau anh bị cảm.”
“Sợ lây cho em nên mới về uống thuốc.”
“Buổi tối nghe nói Giang Nhất Phàm tổ chức tụ họp để tỏ tình với em.”
“Anh vội vàng chạy tới.”
“Quên mất mình đã uống thuốc.”
“Làm em sợ rồi.”
“Xin lỗi.”
Tôi không ngờ chỉ trong một ngày lại xảy ra nhiều chuyện như vậy.
Nhưng tôi lại bắt được trọng điểm.
“Tôi có quen Giang Nhất Phàm hay không thì liên quan gì đến anh?”
“Anh vốn đâu có thích tôi.”
Lộ Chước lại cuống lên.
Suýt chút nữa còn kéo bật cả kim truyền dịch trên tay.
“Anh thích em mà.”
“Anh thích em nhất.”
“Em là bạn gái của anh.”
“Em là người duy nhất trên thế giới này mà anh thích.”
Hai chữ duy nhất đột nhiên đâm mạnh vào tim tôi.
Tôi nhớ lần trước khi say.
Lộ Chước cũng ôm tôi không ngừng lặp lại.
“Em là duy nhất của anh.”
“Duy nhất duy nhất của anh.”
Cho nên bất kể người khác nói mối tình này chỉ là tôi đơn phương thế nào.
Tôi cũng không để tâm.
Bởi vì tôi nhìn thấy tình cảm của anh.
Cũng nhớ rõ hai chữ duy nhất ấy.
Nhưng tiếng lòng lại phá vỡ tất cả.
Tôi nhìn chằm chằm gương mặt Lộ Chước rồi hỏi anh.
12
“Vậy anh chê tôi phiền phức?”
“Anh không có!”
Lộ Chước mở to mắt.
“Anh còn nói tôi đáng ghét?”
Anh nhìn tôi với vẻ mặt mờ mịt.
“Tinh Tinh, em đang nói gì vậy?”
Rõ ràng tôi đã nghe thấy.
Tôi nghiến răng, nói hết một hơi.
“Anh còn nói tôi ghê tởm.”
“Anh còn nói sao đi đâu cũng gặp tôi.”
“Còn nói sao tôi cứ nhất định phải ngồi cạnh anh.”
“Còn nói tôi là… đồ hèn hạ.”
Phòng bệnh rất yên tĩnh.
Lộ Chước vô cùng hoang mang.
“Anh không có…”
Một lúc lâu sau.
Bộ não không còn quá tỉnh táo của anh suy nghĩ một hồi.
Lộ Chước đột nhiên lên tiếng.
“Anh chỉ từng mắng một người là đồ hèn hạ.”
“Hơn nữa còn là lén mắng trong lòng.”
Anh cúi đầu.
“Anh chỉ mắng Giang Nhất Phàm.”
“Vì cậu ta quyến rũ em.”
“Quyến rũ bạn gái người khác, chính là đồ hèn hạ.”
Tiếng nước truyền nhỏ giọt vang lên rõ mồn một.
Tôi đột nhiên cảm thấy.
Mọi chuyện dường như có gì đó không đúng.
“Lộ Chước.”
“Anh thử nghĩ một câu trong đầu xem.”
Anh ngơ ngác ngẩng đầu nhìn tôi.
“Nghĩ gì?”
“Anh nghĩ…”
“Giang Nhất Phàm là đồ hèn hạ.”
Xin lỗi nhé, bạn cùng bàn của tôi.
【Đồ hèn hạ.】
Không khí rơi vào im lặng.
Tôi day day mi tâm.
“Anh nghĩ tiếp.”
“Khương Chi Tinh thật phiền.”
Lần này không có động tĩnh gì.
Tôi buông tay đang xoa mi tâm xuống rồi ngẩng đầu lên.
Lộ Chước mờ mịt nhìn tôi.
“Không thể nghĩ như vậy.”
“Khương Chi Tinh không phiền.”
“Lộ Chước mới phiền.”
Tôi im lặng.
Nhưng anh càng nói càng tủi thân.
“Lộ Chước là đồ khốn.”
“Anh thật phiền.”
“Tại sao anh lại ngốc như vậy?”
“Tại sao anh đáng ghét như vậy?”
“Tại sao ngay cả lời yêu cũng không nói được?”
“Tại sao anh ăn nói vụng về?”
“Tại sao anh có bệnh…”
Cảm giác kỳ lạ quanh quẩn trong lòng tôi hoàn toàn biến mất.
Tôi hình như đã hiểu rồi.
Cái hệ thống nghe tiếng lòng chết tiệt này tại sao lần nào cũng chỉ nghe được nửa câu?!
Rốt cuộc là tên nào phát minh ra cái hệ thống dở dang này rồi nhét vào đầu tôi vậy?
Gần như ngay khoảnh khắc tôi nghĩ thông suốt.
Trong đầu vang lên một giọng nói cực kỳ thiếu đánh.
【Xin lỗi nhé, tôi sai rồi. Lần này tôi sẽ cho cô câu trả lời thẳng thắn nhất, rõ ràng nhất, đầy đủ nhất, không vòng vo nhất. Hệ thống đọc tiếng lòng này hiện vẫn chưa hoàn thiện. Sau khi ra mắt bản chính thức, chỉ cần 4999 là có thể mở khóa toàn bộ câu nói.】
Thấy tôi không lên tiếng.
Sắc mặt cũng không tốt.
Lộ Chước đưa tay kéo tôi.
“Anh sẽ chăm chỉ chữa bệnh.”
“Dạo gần đây anh đã bắt đầu gặp bác sĩ tâm lý rồi.”
“Anh còn mua rất nhiều sách hướng dẫn giao tiếp.”
Anh nghẹn ngào.
Cố chấp như một đứa trẻ.
“Anh sẽ học cách nói chuyện.”
“Học cách biểu đạt.”
“Em có thể đừng bỏ anh được không?”
Cho đến khi Lộ Chước hoàn toàn ngủ thiếp đi.
Anh vẫn nắm chặt cổ tay tôi.
Tôi không ngờ người tới chăm sóc Lộ Chước lại là một cô bảo mẫu.
Bà ấy cười hiền nhìn tôi.
Khẽ hỏi.
“Cô là Khương Chi Tinh phải không?”
“Có thể nói chuyện với cô một chút không?”
Lộ Chước chưa từng kể cho tôi nghe về gia đình mình.
Tôi chỉ biết quần áo anh mặc đều là hàng hiệu.
Chắc hẳn là một cậu ấm nhà giàu.
Nhưng tôi không ngờ.
Lại là một cậu ấm đáng thương đến vậy.
13
“Trước ba tuổi, cậu cả là một đứa trẻ hoạt bát và vui vẻ.”
“Cho đến khi cậu hai ra đời.”
“Mọi thứ bắt đầu thay đổi.”
Tôi phát hiện.
Những gì mình biết về Lộ Chước thật sự ít đến đáng thương.
Anh còn có một em trai.
Một đứa trẻ hoàn toàn trái ngược với anh.
“Cậu hai dựa vào việc sức khỏe yếu.”
“Không chỉ cướp hết sự yêu thương của cả gia đình.”
“Mà còn coi cậu Chước như kẻ thù sẽ cướp mất tất cả của mình.”
Gần như mọi thứ Lộ Chước thích.
Đứa em trai ấy đều sẽ giành lấy.
Để chứng minh rằng nó mới là đứa con được yêu thương duy nhất trong nhà.
Người bảo mẫu tóc mai đã bạc trắng.
Trong mắt ngấn lệ.
“Nửa năm đó tôi về quê chăm con dâu ở cữ.”
“Lúc trở lại.”
“Cậu Chước đã không còn nói chuyện nữa.”
“Từ đó về sau cũng không bao giờ bày tỏ mình thích thứ gì.”
“Vì bất cứ thứ gì cậu ấy hứng thú đều sẽ bị cướp mất.”
“Tôi chỉ là người giúp việc.”
“Tôi bênh vực cậu ấy nên bị trừ nửa tháng lương.”
“Lúc cậu Chước đập vỡ con heo đất rồi đưa tiền cho tôi.”
“Tim tôi như vỡ vụn.”
“Mãi đến khi sáu tuổi.”
“Cậu Chước chuẩn bị vào tiểu học.”
“Người lớn trong nhà mới nghĩ cách để cậu ấy nói chuyện trở lại.”
“Nhưng cậu ấy nhất quyết không mở miệng.”
“Ngay cả môi bị bẻ đến bật máu cũng không chịu nói.”
Tôi hít sâu một hơi.
Quay đầu nhìn Lộ Chước đang nằm trên giường bệnh với sắc mặt tái nhợt.
Anh nằm lặng lẽ như vậy.
Một người cao lớn như thế.
Lại co mình thành một cục.
Trong lòng ôm chiếc áo khoác tôi vừa cởi cho anh.
“Năm mười hai tuổi.”
“Gia đình mời gia sư cho hai cậu chủ.”
“Người giáo viên đó hỏi họ.”
“Có thứ gì mình thích không.”
“Cậu Chước nói thích mèo.”
“Cậu hai nói thích chó.”
“Hôm sau.”
“Người giáo viên mang tới một con mèo và một con chó.”
Tôi không dám nghe tiếp nữa.
“Ngay sau khi giáo viên rời đi.”
“Con mèo của cậu Chước đã bị con chó cắn chết.”
“Cậu Chước đẩy ngã em trai để bảo vệ con mèo.”
“Suýt nữa bị bố đánh chết.”
“Đứa trẻ đó vốn là một đứa trẻ không bình thường.”
“Không chỉ cơ thể có bệnh.”
“Mà tâm lý cũng có bệnh.”
“Nhưng cả nhà đều trách cậu Chước không nên đẩy em trai.”
“Cậu ấy run rẩy nói với tôi.”
“Từ nay về sau sẽ không bao giờ thích mèo nữa.”
“Cũng sẽ không bao giờ thích bất cứ thứ gì nữa.”
Bà ấy đặt một tấm ảnh vào tay tôi.
Nước mắt tôi lập tức rơi xuống.
Đó là bức ảnh tôi kéo Lộ Chước chụp vào ngày sinh nhật.
Khi ấy anh đã say.
Đôi mắt sáng lấp lánh tựa vào người tôi.
Ở mặt trước và mặt sau của bức ảnh.
Chỉ cần là chỗ không che khuất mặt tôi.
Đều kín đặc những dòng chữ nhỏ li ti.
【Anh thích em.】
Câu nói mà anh vốn không thể nào thốt ra được.
“Tôi khuyên cậu chủ đi gặp bác sĩ tâm lý.”
“Cậu ấy vẫn luôn không đồng ý.”
“Nói rằng bây giờ cũng không có gì không tốt.”
“Nhưng vài ngày trước.”
“Cậu ấy đột nhiên gọi điện cho tôi.”
“Nói rằng mình đồng ý đi khám.”
“Cô gái à.”
“Tôi kể những chuyện này không phải để cô khóc.”
“Nếu cậu Chước tỉnh lại mà thấy cô khóc.”
“Cậu ấy sẽ đau lòng lắm.”
“Tôi chỉ muốn nói với cô.”
“Đứa trẻ này rất đáng thương.”
“Nếu cô vẫn còn thích cậu ấy.”
“Thì hãy ở lại bên cạnh cậu ấy.”
“Bên cạnh cậu ấy.”
“Chỉ còn lại mình cô thôi.”
Tôi rút chiếc áo khoác trong lòng Lộ Chước ra.
Anh theo bản năng siết chặt.
Mày cũng nhíu lại thành một đoàn.
Tôi lén trèo lên giường bệnh.
Nằm vào lòng anh.
Lộ Chước mơ màng mở mắt.
Sau khi nhìn rõ là tôi.
Nhịp tim không thể tránh khỏi tăng nhanh vài phần.
Sau đó có lẽ tưởng mình đang nằm mơ.
Anh quyến luyến cọ nhẹ lên người tôi.
Rồi ôm tôi chặt hơn.
Nghe nhịp tim của anh.
Tôi vòng tay ôm lấy eo anh.
“Đợi anh tỉnh lại.”
“Chúng ta làm lành nhé.”
Chaporia
Bình Luận (0)