“Anh cảm thấy tôi đang trừng phạt anh, nhưng anh có từng nghĩ, nếu người đến làm Viện trưởng không phải là tôi, mà là người khác, thì thứ anh phải đối mặt là gì không?”
“Người khác đến sẽ không cạn tình cạn nghĩa như em.”
“Phải. Người khác đến sẽ trực tiếp chuyển hồ sơ của anh sang Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật. Anh thấy thế thì tốt hơn hả?”
Miệng anh ta há ra, rồi lại khép vào.
“Cuộc hôn nhân của chúng ta, để nói sau đi. Anh hãy tự suy nghĩ cho rõ chuyện của bản thân mình trước đã.”
Tôi bước vào phòng ngủ, đóng cửa lại.
Ngoài phòng khách im lặng một hồi lâu.
Khoảng nửa tiếng sau, tôi nghe thấy tiếng đóng cửa.
Anh ta đã ra ngoài.
Chương 18
Tuần thứ hai sau khi Phương Trí Viễn bị cách chức, trong bệnh viện xảy ra một chuyện mà không ai lường trước được.
Một phóng viên của tờ Nhật báo Hải Thành đã đến.
Cô ta tên là Đinh Lam, ngoài ba mươi tuổi, chuyên viết mảng y tế.
Hàn Mẫn chỉ biết chuyện này khi cô phóng viên kia đã phỏng vấn xong hai bác sĩ trẻ của Khoa Xương khớp.
“Viện trưởng Cố, Đinh Lam nói cô ta nhận được thông tin do người nội bộ tiết lộ, rằng Bệnh viện Nhân dân số 1 Hải Thành có tình trạng tham nhũng nhân sự và chèn ép nội bộ.”
“Cô ta đã phỏng vấn ai?”
“Hai bác sĩ thực tập của Khoa Xương khớp. Đều nằm trong số những người mà Chủ nhiệm Phương đưa vào.”
“Bọn họ nói gì?”
“Một người bảo họ được tuyển dụng bình thường, không có chuyện làm sai quy định. Người kia thì nói Viện trưởng mới nhậm chức xong liền giở trò chấn chỉnh theo kiểu phong trào, làm mọi người hoang mang lo sợ.”
Tôi ngả người ra ghế.
“Phóng viên này là do ai giới thiệu đến?”
“Không rõ. Nhưng lúc cô ta đến bệnh viện, bảo vệ có đăng ký thông tin giấy tờ, tôi đã kiểm tra rồi, thẻ nhà báo của cô ta là thật.”
“Cô ta muốn phỏng vấn tôi à?”
“Cô ta có đề cập, bảo muốn nghe ý kiến từ phía Viện trưởng.”
“Sắp xếp đi. Ngay chiều nay.”
Vẻ mặt Hàn Mẫn có chút lo lắng.
“Viện trưởng Cố, nhận phỏng vấn lúc này có thích hợp không?”
“Nếu không nhận phỏng vấn, bài báo cô ta viết ra sẽ chỉ có tiếng nói từ một phía.”
Ba giờ chiều, Đinh Lam đến.
Cô ta dáng người không cao, đeo một cặp kính gọng đen, mở cuốn sổ tay đặt lên đùi.
“Viện trưởng Cố, cảm ơn chị đã bớt chút thời gian bận rộn để nhận phỏng vấn.
”
“Phóng viên Đinh khách sáo rồi. Cô muốn tìm hiểu gì thì cứ hỏi thẳng.”
Cô ta lật sang một trang trong sổ tay.
“Tôi nhận được tin báo nói rằng, Viện trưởng mới của Bệnh viện Nhân dân số 1 Hải Thành sau khi nhậm chức, lấy danh nghĩa chấn chỉnh để chèn ép các bác sĩ trẻ dưới quyền của chồng mình. Chị nghĩ sao về thông tin này?”
“Tôi đính chính lại một từ. Không phải ‘chèn ép’, mà là phát hiện quy trình phê duyệt thu hút nhân tài có sai phạm nên đã xử lý theo quy định. Đoàn thanh tra của Sở Y tế tỉnh đã hoàn tất điều tra, các quyết định kỷ luật liên quan cũng đã được ban hành.”
“Đã kỷ luật ai?”
“Phó Chủ nhiệm Khoa Xương khớp Phương Trí Viễn, cảnh cáo hành chính, cách chức Phó Chủ nhiệm.”
“Phương Trí Viễn là chồng của chị?”
“Đúng.”
“Chị không cảm thấy giữa chuyện này có tồn tại xung đột lợi ích sao?”
“Nếu tôi vì anh ta là chồng tôi mà không điều tra anh ta, thì đó mới gọi là xung đột lợi ích.”
Bút của Đinh Lam ngừng lại một chút.
“Vậy còn cách chị xử lý Tô Nhã Lâm thì sao? Có người nói chị vì Tô Nhã Lâm có quan hệ thân thiết với chồng chị nên mới cố tình nhắm vào cô ấy.”
“Bảng điểm kiểm tra thực tập của Tô Nhã Lâm đã được công khai toàn viện, đứng từ dưới lên thứ tư. Hồ sơ phê duyệt tuyển dụng của cô ta không đạt yêu cầu về học vấn. Những thứ này đều có bằng chứng rõ ràng.”
“Bài kiểm tra đó là do chị sắp xếp đột xuất sau khi nhậm chức?”
“Đúng.”
“Có người nói đó là bài kiểm tra mang tính đánh úp, được thiết lập riêng để nhắm vào cô ấy.”
“Phạm vi kiểm tra là toàn bộ bác sĩ thực tập trong bệnh viện, không phải chỉ thi một mình cô ta.”
Đinh Lam gấp sổ tay lại.
“Viện trưởng Cố, tôi hỏi một câu cuối cùng. Trước khi đến Bệnh viện Nhân dân số 1 Hải Thành, chị đã biết chồng mình làm việc ở đây chưa?”
“Biết.”
“Vậy chị có nghĩ việc tổ chức sắp xếp chị đến làm Viện trưởng tại bệnh viện nơi chồng mình đang công tác, là hợp lý không?”
“Câu hỏi này cô nên hỏi Ban Tổ chức, không nên hỏi tôi. Nhưng tôi có thể nói cho cô biết, quyết định bổ nhiệm tôi là kết quả đánh giá toàn diện của Sở Y tế tỉnh, không liên quan chút nào đến việc Phương Trí Viễn làm việc ở đâu.”
Cô ta đứng dậy.
“Cảm ơn Viện trưởng Cố. Trước khi bài báo được đăng, tôi sẽ gửi bản thảo cho chị duyệt.”
Chaporia
Bình Luận (0)