“Lúc nhỏ, ta uống thuốc đến phát ngán, trốn trong giả sơn không chịu ra.”
“Nàng cũng ở trong đó, đưa cho ta một miếng bánh.”
Ngài ấy cười cười.
“Đó là miếng bánh ngon nhất ta từng ăn. Khi ấy ta suýt nữa không chống nổi nữa, thái y không cho ta ăn cái này, không cho ta ăn cái kia, ta dứt khoát đến thuốc cũng không chịu uống. Nhưng sau khi ăn miếng bánh của nàng, ta lại cảm thấy… vẫn phải sống, sống mới có thể ăn được nữa.”
14
Ta ngẩn ngơ nhìn ngài ấy.
Là ngài ấy?
Nhiều năm trước, trong một buổi yến tiệc ở kinh thành, ta ham chơi chui vào giả sơn, phát hiện một tiểu công tử sắc mặt xanh trắng trong góc.
Ngài ấy co người ở đó, không nhúc nhích.
Ta sợ đến muốn chạy, nhưng ngài ấy mở mắt nhìn ta một cái, rồi lại nhắm mắt.
Có lẽ ánh mắt tâm như tro tàn ấy khiến ta chấn động.
Ta đưa miếng bánh vừa cắn một miếng trong tay cho ngài ấy, hỏi ngài ấy có muốn nếm thử không.
Ngài ấy do dự một chút, nhận lấy, chậm rãi ăn.
……
“Hóa ra là ngài.”
Ta lẩm bẩm.
Lục Thương cười càng sâu hơn: “Nhớ ra rồi?”
Trong lòng ta ngổn ngang trăm mối.
“Đi thôi.”
Ngài ấy thấy ta ăn xong, liền gọi ta.
“Nghe nói nhân duyên ở Như Lan tự cũng rất linh, chúng ta đi cầu một cái.”
Trong chùa có một cây hòe già trăm năm, cành lá sum suê, treo đầy thẻ nhân duyên màu đỏ.
Lục Thương lấy một tấm thẻ đỏ từ trên án bên cạnh, cầm bút viết tên ta và ngài ấy.
Viết xong, giơ thẻ lên, ngẩng đầu nhìn cây hòe cao chọc trời kia, lại nhìn thân hình gầy yếu của mình, có chút ngượng ngùng cười: “Ta e là ném không lên được.”
“Để ta.”
Ta nhận lấy tấm thẻ, lùi hai bước, nhắm vào một nhánh cây to khỏe, dùng sức ném.
Tấm thẻ sượt qua cành cây rồi rơi xuống đất.
Ta lại nhặt lên, ném tiếp.
Vẫn không treo được.
Liền thử mấy lượt qua lại, tấm thẻ kia như cố ý đối nghịch với ta, lần nào cũng bật trở lại.
Ta có chút sốt ruột, trên trán rịn ra những giọt mồ hôi nhỏ mịn.
Lục Thương đứng bên cạnh nhìn, cũng không thúc giục, chỉ cười dịu dàng thay ta nhặt thẻ.
Lần cuối cùng, ta hít sâu một hơi, dồn hết sức lực.
Tấm thẻ nhân duyên màu đỏ bay vút lên cao, mắc trên cành cây.
“Tiểu công gia, nhìn kìa!”
Ta quay đầu, chỉ vào tấm thẻ đỏ trên đầu, trong giọng nói không giấu được niềm vui.
Lục Thương nhìn theo tay ta lên trên, cũng rất vui vẻ.
Ánh mắt lại rơi về mặt ta, ta cười, ngài ấy cũng cười.
“Xem ra… ông trời thương ta.
”
15
Đúng lúc này, khóe mắt ta bỗng liếc thấy một bóng người.
Ở phía bên kia cây hòe, Thẩm Trầm Bích đứng đó.
Bên cạnh chàng là Thôi Phù, trong tay cũng cầm một tấm thẻ nhân duyên màu đỏ, có lẽ đang chuẩn bị treo.
Thôi Phù thấy ta, cười vẫy tay với ta, giòn giã gọi một tiếng: “Tỷ tỷ.”
Ta gật đầu ra hiệu, ánh mắt lướt qua người Thẩm Trầm Bích.
Sau đó, quay đầu lại, chỉ nhìn Lục Thương.
Thôi Phù kiễng chân thử mấy lần, thế nào cũng không treo lên được, sốt ruột đến xoay vòng vòng.
“Đại ca, nhân duyên của muội còn chưa tới, hay là đừng treo nữa?”
Thẩm Trầm Bích nhận lấy thẻ, tùy tay ném một cái.
“Ta giúp muội treo.”
Tấm thẻ đỏ bay lên, trúng ngay tấm ta vừa treo xong.
Bốp một tiếng, bị đập rơi xuống.
Hai tấm thẻ nhân duyên một trước một sau rơi trên đất.
Thẩm Trầm Bích cúi đầu nhìn một cái, giọng xa cách: “Xin lỗi.”
Khóe môi Lục Thương hơi nhếch lên, ý cười lại không chạm đáy mắt: “Thật là không khéo. Đường về sau, mong thế tử đừng chắn ngang giữa ta và Kiều Nhứ.”
“Nhưng nghĩ lại hẳn cũng sẽ không, thánh chỉ ban hôn, người ngoài chung quy không tiện nhúng tay.”
Thẩm Trầm Bích không nói gì.
Nhưng ta nhìn thấy, bàn tay giấu trong tay áo chàng đã siết thành nắm đấm.
Ta khom lưng nhặt thẻ nhân duyên lên, kiễng chân vung tay một cái, rất thuận lợi treo lên lại.
“Tiểu công gia.”
Ta quay đầu, tự hào nói với Lục Thương.
“Lại treo lên rồi!”
Lục Thương lấy từ trong tay áo ra một chiếc khăn, lau mồ hôi mỏng nơi khóe trán cho ta.
Tim ta đập như trống trận.
Ngài ấy cười nói: “Trời xanh có mắt.”
Gió thổi qua cây hòe, đầy cây thẻ đỏ xào xạc vang lên.
Ta không nhìn lại bóng người cứng đờ dưới tàng cây nữa.
……
16
Khi xuống núi, Thôi Phù bỗng nói có việc tìm ta, vén rèm liền chui vào xe ngựa của chúng ta.
Nàng thấy Lục Thương nghiêng người trên đệm mềm, có chút ngượng ngùng thè lưỡi: “Tiểu công gia, quấy rầy rồi.”
Lục Thương cười cười, không nói gì, chỉ nhường sang bên cạnh.
Thôi Phù ngồi sát bên ta, hạ thấp giọng oán trách: “Tỷ tỷ, đại ca hôm nay thật sự đáng sợ quá, sắc mặt âm trầm, cứ như có ai nợ huynh ấy tám trăm lượng bạc vậy.”
Ta không tỏ ý kiến, chỉ yên lặng nghe.
Nàng lại nói: “Muội vốn đã nói nhân duyên của muội chưa đến, không vội, huynh ấy cứ nhất quyết kéo muội đến cầu nhân duyên gì đó. Đến nơi vừa nhìn, người ta đều có đôi có cặp mà treo, chỉ mình muội treo một tấm thẻ cô lẻ, xem như chuyện gì chứ…”
Chaporia
Bình Luận (0)