“Bác cả, đừng khách sáo. Cháu cũng là người nhà họ Phương mà.”
Thốt ra câu nói này, tôi chợt nhận ra, không biết từ lúc nào, mình đã không còn vướng mắc chuyện “có nên nhận người nhà này hay không”.
Nhà họ Phương nợ mẹ tôi, tôi sẽ không thay họ quên đi.
Nhưng những gì nhà họ Phương dành cho tôi, tôi cũng không thể làm ngơ.
Bác cả, bác dâu, họ đều thật lòng. Cả ông ngoại nữa.
Bao nhiêu năm qua ông vẫn không ngừng tìm kiếm tôi.
Tôi không thể vì oán hận một số người mà khước từ mọi lòng tốt.
***
Ngày diễn ra Dạ tiệc Từ thiện ngày càng đến gần. Lúc này, một sự kiện ngoài dự kiến đã xảy ra.
Phương Ngữ Yên đến tìm tôi. Cô ta không đến để cãi vã. Đi một mình, không dẫn theo Quý Tử Hàm. Ăn vận rất giản dị, gương mặt không trang điểm, trông có vẻ tiều tụy.
Cô ta ngồi xuống sô pha trong phòng làm việc của tôi, nhận lấy cốc nước tôi đưa, uống một ngụm.
Rồi cô ta nói một câu khiến tôi vô cùng kinh ngạc.
“Chị, em và Quý Tử Hàm chia tay rồi.”
“… Gì cơ?”
“Hôm qua.” Cô ta cúi đầu, giọng nói rất khẽ, “Bác cả gọi em ra nói chuyện, vạch trần mấy giao dịch mờ ám kia trước mặt em. Trước đây… em thực sự không biết bản chất của những giao dịch đó, Quý Tử Hàm bảo với em đó chỉ là hợp tác kinh doanh bình thường.”
“Và cô tin?”
“Vâng.” Cô ta ngẩng đầu lên, đôi mắt hoe đỏ, “Em biết chị đang nghĩ em ngu ngốc.”
Tôi không nói gì.
“Bài báo đó cũng là chủ ý của anh ta. Anh ta nói phải gây áp lực cho chị, buộc chị tự nguyện từ bỏ cổ phần. Lúc đó… em chỉ quá muốn bảo vệ vị trí của mình ở nhà họ Phương.”
“Nên cô đã thông đồng?”
“Vâng.”
Cô ta im lặng hồi lâu. “Chị, em xin lỗi.”
Tôi nhìn cô ta. Một cô gái hai mươi chín tuổi, bị đàn ông lợi dụng, bị cảm giác bất an sai khiến, làm ra bao trò ngu ngốc. Đáng giận không? Rất đáng giận. Đáng ghét không? Có một chút.
Nhưng sâu xa hơn… tôi nhìn thấy ở cô ta những điều thân quen.
Cái cảm giác lạc lõng, sợ hãi bị bỏ rơi. Tôi hiểu quá rõ.
“Ngữ Yên.”
“Vâng.”
“Bác cả định xử lý ba cái giao dịch kia thế nào?”
“Bác bảo, nếu em hợp tác điều tra, làm rõ mọi chuyện, Phương thị sẽ không truy cứu trách nhiệm của em.”
“Còn Quý Tử Hàm thì sao?”
“Luật sư của bác cả đang làm việc với anh ta.
Những lợi ích anh ta đã đục khoét từ Phương thị, Phương thị sẽ thu hồi lại.”
“Được rồi.”
Tôi đi đến bên cửa sổ, nhìn bầu trời bên ngoài.
“Ngữ Yên, sau này cô có dự định gì?”
“Em không biết…” Giọng cô ta chùng xuống, “Ở nhà họ Phương bao nhiêu năm nay, ngoài tiêu tiền ra, em hình như chẳng biết làm gì cả.”
“Cô học ngành gì?”
“Đại học em học thiết kế.”
“Phương thị có một bộ phận chuyên về thiết kế nội thất trang trí, cô có muốn vào đó làm không?”
Cô ta ngẩn người.
“Chị bảo em đi làm?”
“Nếu cô không muốn tiêu tiền với cảm giác tội lỗi, thì tự mình kiếm tiền đi.”
Cô ta nhìn tôi một lúc rất lâu. Rồi bỗng nhiên bật cười, một nụ cười không phòng bị, pha chút tủi thân nhưng cũng đầy nhẹ nhõm.
“Chị, chị đúng là khác hẳn với cô Hai. Bác dâu bảo chị cứng cỏi, nhưng em thấy không phải cứng cỏi. Chị chỉ là tỉnh táo hơn bọn em rất nhiều.”
“Tôi cũng đâu phải sinh ra đã tỉnh táo.”
“Thế làm sao chị trở nên như vậy?”
“Bị cuộc đời ép buộc thôi.”
Khi ra về, đến cửa, cô ta ngoái lại.
“Chị, Dạ tiệc Từ thiện sắp tới, chị có cần em giúp gì không?”
“Cô giúp được gì?”
“Em… em có thể giúp chị giám sát hiện trường. Em tuy không biết tổ chức sự kiện, nhưng mắt em tinh lắm. Tiệc tùng nhà họ Phương em tham gia từ nhỏ đến lớn, ai không vui em nhìn cái biết ngay.”
Tôi ngẫm nghĩ một chút.
“Được. Cô đến đi.”
***
Ngày mười tám tháng Mười hai, Dạ tiệc Từ thiện chính thức diễn ra.
Hôm đó, tôi bắt đầu chuẩn bị từ 4 giờ sáng. Địa điểm là một khách sạn 5 sao sang trọng bậc nhất thành phố. Sảnh tiệc chính có sức chứa sáu trăm khách, cộng thêm khu vực vườn và sân thượng, tổng diện tích lên tới hơn 3.000 mét vuông.
Từ ánh sáng, âm nhạc, nhiệt độ, cách cắm hoa, bố trí bàn ghế đến hướng dẫn lối đi ở mỗi khu vực, tôi đều tinh chỉnh đến mức tối ưu nhất.
Hai giờ chiều, Phương Ngữ Yên có mặt. Cô ta mặc một bộ đồ công sở màu đen, tóc buộc đuôi ngựa gọn gàng, như lột xác thành một người hoàn toàn khác.
“Chị, em sẵn sàng rồi.”
“Khu sân thượng tầng hai giao cho em, có bất cứ vấn đề gì lập tức báo cáo.”
“Rõ.”
Bốn giờ chiều, khách mời bắt đầu xuất hiện. Những nhân vật máu mặt nhất trong giới kinh doanh thành phố lần lượt bước vào.
Chaporia
Bình Luận (0)