Cô ta nhìn tôi, trong mắt đầy vẻ cảnh cáo.

“Cho nên tôi khuyên cô nên ngoan ngoãn một chút, đừng hành động thiếu suy nghĩ.”

“Mọi người trở về đúng vị trí của mình thì sẽ tốt cho tất cả.”

“Tôi có thể từ chức.”

“Hôm nay sẽ nộp đơn từ chức luôn.”

Cảm giác bất lực siết chặt lấy tôi.

Tôi cụp mắt, khẽ nói.

“Không được.”

Tô Uyển Oánh lập tức từ chối, mất kiên nhẫn nói:

“Hôm nay anh ấy vừa nói chuyện với cô, vẫn còn ấn tượng về cô.”

“Bây giờ cô từ chức ngay lập tức thì quá kỳ lạ.”

“Nhỡ anh ấy thuận miệng hỏi đến, tôi phải giải thích thế nào?”

“Cứ ở lại trước đã, qua một thời gian nữa rồi tìm lý do rời đi.”

Cô ta ngừng lại rồi bổ sung:

“Cô yên tâm, mắt anh ấy nhất thời chưa thể khỏi được.”

“Hiện giờ anh ấy hận cô đến tận xương tủy. Nếu nhận ra là cô, cô nghĩ mình còn có thể bình yên đứng đây nói chuyện với tôi sao?”

Tô Uyển Oánh nhìn tôi vài giây rồi lại nhíu mày.

“Nói ra cũng thật xui xẻo.”

“Nam Thành có nhiều công ty như vậy, sao lại cố tình chọn đúng công ty cô đang làm.”

Nói xong, cô ta không nhìn tôi nữa, quay người bước về chiếc xe hơi màu đen đỗ ven đường.

Cửa xe mở ra rồi đóng lại, chiếc xe lặng lẽ hòa vào dòng phương tiện.

Tôi đứng nguyên tại chỗ, cho đến khi chiếc xe hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt.

Cơn gió đêm bỗng trở nên rất lạnh.

Tôi chậm rãi trở về khu chung cư cũ kỹ mình thuê trọ, leo lên tầng sáu không có thang máy.

Mở cửa ra, căn hộ một phòng khách một phòng ngủ nhỏ hẹp trống trải lạnh lẽo.

Tôi mở một gói thuốc Đông y đổ vào bát.

Thuốc đã nguội lạnh, trôi xuống cổ họng.

Có lẽ vì vị quá đắng nên tôi không nhịn được mà bật khóc.

8

Sau ngày hôm đó, tôi sống vô cùng cẩn thận.

Cố ý tránh tất cả cơ hội có thể chạm mặt Thương Ngôn, thậm chí phòng photocopy tôi cũng rất ít khi đến.

Tinh thần luôn căng như dây đàn, ngược lại còn quá mức.

Hôm đó về đến nhà tôi mới phát hiện chìa khóa để quên ở công ty.

Lúc quay lại công ty thì nhân viên đã tan làm hết.

Cả tầng lầu yên tĩnh đến lạ thường, chỉ có đèn chỉ dẫn lối thoát hiểm cuối hành lang phát ra ánh sáng xanh nhàn nhạt.

Tôi bước nhanh về chỗ ngồi của mình, kéo ngăn kéo lấy chìa khóa.

Đang định rời đi thì nghe thấy trong văn phòng tổng giám đốc truyền ra tiếng động rất nhỏ.

Cửa khép hờ, để lộ một vệt sáng vàng ấm áp.

Qua khe cửa, tôi nhìn thấy Thương Ngôn đang ngồi một mình sau bàn làm việc.

Ánh đèn phác họa đường nét nghiêng trên gương mặt anh, đường quai hàm gầy gò căng chặt.

Tim tôi như bị thứ gì đó siết mạnh, đau đến nghẹt thở.

Rõ ràng anh không nhìn rõ, tại sao còn phải tăng ca?

Sau khi lên nắm quyền, Thương Ngôn dùng thủ đoạn mạnh mẽ khống chế hội đồng quản trị, cộng thêm năng lực xuất chúng của bản thân. Trong ba năm ở bên nhau, tôi rất hiếm khi thấy anh không tan làm đúng giờ.

Lẽ nào đám chú bác không an phận của anh biết được tin bệnh cũ tái phát, lại giống năm xưa gây khó dễ cho anh?

Trong nháy mắt, vô số nỗi lo lắng hiện lên trong lòng tôi.

Nhưng tỉnh táo lại, tôi nhận ra bản thân đã không còn tư cách quan tâm nữa.

Dù sao nhà họ Tô vẫn đứng về phía anh, tình cảnh của Thương Ngôn sẽ không quá khó khăn.

Tôi khẽ thở dài một hơi, xoay người rời đi.

Nhưng đúng lúc bước chân vừa nhấc lên, bụng dưới đột nhiên truyền tới cơn đau quặn quen thuộc.

Rõ ràng tháng trước kỳ kinh đã đến đúng hẹn, lần này lại tới không báo trước, hơn nữa còn dữ dội bất thường.

Chân tôi mềm nhũn, phải vịn vào vách ngăn bên cạnh mới miễn cưỡng đứng vững.

Cơn đau dữ dội khiến mắt tôi tối sầm, tôi nghiến răng, từ từ ngồi xổm xuống, co người trong góc cạnh bàn làm việc.

Bàn tay siết chặt bụng dưới.

Trong lúc ý thức mơ hồ, tôi dường như nghe thấy tiếng bước chân từ phía văn phòng truyền đến.

Nhưng tôi đau đến mức không còn sức ngẩng đầu, cũng không còn sức suy nghĩ.

Không biết đã qua bao lâu, cơn đau cuối cùng cũng dịu đi đôi chút.

Tôi chống vào vách ngăn chậm rãi đứng dậy, vịn tường từng bước từng bước đi vào thang máy.

Sáng hôm sau, vừa đến công ty, tôi đã cảm nhận được bầu không khí có gì đó khác thường.

Trên bàn của mỗi người đều đặt một hộp quà tinh xảo.

“Đây là gì vậy?”

Tôi nhỏ giọng hỏi đồng nghiệp bên cạnh.

“Phúc lợi nhân viên đấy!”

Đồng nghiệp hào hứng mở hộp quà.

“Ông chủ mới này hào phóng thật. Tôi vừa tra rồi, tổ yến của thương hiệu này là huyết yến thượng hạng, còn trà gừng đường đỏ này hình như còn được đặt riêng từ Vân Nam, đắt lắm.”

Tôi mở hộp quà trên bàn mình ra, hàng mi khẽ run.

Trong hộp được xếp ngay ngắn hai hàng hũ tổ yến nhỏ, bên cạnh là một hộp trà gừng đường đỏ đóng gói theo phong cách cổ xưa.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...