Cô ấy thế mà hủy luôn cả số điện thoại rồi?
Tôi lại mở WeChat của cô ấy ra, một dấu chấm than màu đỏ chói mắt hiện ngay trước mặt.
Bất lực, tôi chỉ đành gọi cho Lục Xuyên:
“Cho tôi số điện thoại mới của Giang Dao.”
Đầu dây bên kia im lặng mất vài giây:
“Để tôi hỏi xem cô ấy có đồng ý không đã nhé.”
Tôi chết trân tại chỗ.
06
Là cha của đứa trẻ, thế mà đến cả phương thức liên lạc với vợ cũ cũng phải thông qua sự đồng ý của người ngoài sao?
Khi tiếng chuông điện thoại vang lên, tôi nhanh chóng bắt máy. Nhưng người ở đầu dây bên kia, lại không phải là người tôi đang mong đợi:
“Anh mua xong chưa?”
Tôi đưa điện thoại ra xa tai, nhìn lướt qua màn hình. Là Lâm Vy.
“Cái đó… Quán Diệp Phái hôm nay đóng cửa rồi, để anh chạy ra chỗ xa hơn mua cho em nhé?”
Giọng điệu bên kia dần trở nên lạnh ngắt:
“Anh đang ở đâu?”
“Ờ… Anh đang ở quanh khu chợ Phụ Tây, anh nhớ ở đây có một quán…”
“Mười phút nữa, nếu anh chưa về thì tôi sẽ đi tìm anh.”
Nói xong liền cúp máy.
Giây tiếp theo màn hình sáng lên tin nhắn của Lục Xuyên:
“Thôi bỏ đi anh Thẩm, Giang Dao không đồng ý.”
Mẹ kiếp!
Tôi đập mạnh một phát lên vô lăng, tiếng còi xe chói tai xé toạc màn đêm tĩnh mịch.
Lúc về đến nhà đã là mười hai giờ đêm.
Tôi xách hộp tôm hùm đất mua dọc đường vào nhà, nước sốt đổ lê láng suốt một dọc đi.
Lâm Vy ra mở cửa, hai mắt đỏ ngầu:
“Anh còn nhớ lúc kết hôn anh đã hứa với tôi những gì không?”
Kết hôn?
Tôi ngơ ngác nhìn cô ấy. Đời này của tôi, dường như chỉ mới kết hôn đúng một lần duy nhất.
“Anh đã nói, sau này tuyệt đối sẽ không lừa dối tôi.”
Tôi khẽ thở dài một tiếng. Sự mệt mỏi sau một đêm vật lộn khiến tôi chẳng còn sức lực.
“Chu Trầm, anh từng nói anh sẽ chịu trách nhiệm với tôi cả đời, tôi hy vọng anh nói được thì làm được.”
Tôi gật gật đầu:
“Ăn xong rồi ngủ sớm đi em, mệt mỏi cả ngày rồi.”
Lâm Vy bụng dạ đã lùm lùm bảy tháng, không chịu được kích động.
Tôi bỗng nhớ lại hồi Giang Dao mang thai, đêm nào cô ấy cũng kiên trì thức đợi tôi về, rồi dắt tay tôi đặt lên bụng cô ấy, để em bé ghi nhớ giọng nói của bố.
Nhưng Lâm Vy lại bảo, trẻ con trước ba tuổi chẳng có ký ức gì hết, ai tốt với nó thì người đó là bố nó.
Thực sự là như vậy sao?
Vậy còn đứa con gái sáu tuổi của tôi… liệu nó có gọi người đàn ông khác là bố không?
Trái tim như bị một vật nhọn đâm mạnh vào. Cảm giác nghẹt thở, nặng nề ấy lại dâng lên.
Suốt đêm không ngủ.
Sáng sớm hôm sau, tôi tìm đến trung tâm môi giới bất động sản, đưa thông tin căn nhà trên ứng dụng Beike ra:
“Chào cậu, tôi muốn xem căn nhà này.”
Cửa hàng đang vắng vẻ bỗng chốc một đám nhân viên vây quanh lấy tôi.
“Dạ được chứ ạ, căn nhà này có thể xem bất cứ lúc nào.”
“Nếu hôm nay tôi ưng, có thể gọi trực tiếp chủ nhà đến đây không?”
Cậu thanh niên trước mặt mắt sáng rực lên:
“Tất nhiên rồi ạ, chủ nhà đang cần bán gấp, có thể ký hợp đồng bất cứ lúc nào.”
Thế là tôi lại một lần nữa đặt chân vào căn phòng khách quen thuộc này. Hóa ra khi đồ đạc đã dọn trống không, đến cả tiếng bước đi cũng vang lên tiếng vọng.
Bảy năm trước khi sửa sang căn nhà này, vừa vặn trùng vào đợt tôi phải đi công tác học tập ở tỉnh ngoài, một mạch đi tận ba tháng. Đến khi về nhà thì căn hộ đã hoàn thiện xong xuôi.
Người phụ nữ đó đắc ý đứng trước khung cửa sổ sát đất, khoa tay múa chân vẽ ra viễn cảnh:
“Ông xã, sau này mùa hè chúng ta sẽ ngồi ở đây ăn đồ nướng, ăn dưa hấu, còn mùa đông thì ngồi đây pha trà, ăn lẩu, anh thấy thế nào?”
Lúc đó tôi chỉ ơ hờ gật đầu cho qua chuyện:
“Tùy cô, cô quyết là được.”
Tôi ngẩng đầu lên, phát hiện một khoảng trần nhà trên ban công có màu sắc khác biệt so với xung quanh.
Cậu nhân viên môi giới tiến lên giải thích:
“Chỗ này trước đây từng bị thấm nước, chủ nhà đã tự tay cạo lớp sơn cũ, bả lại matít, còn lên tận tầng trên sửa lại đường ống nước cho nhà người ta nữa ạ. Anh cứ yên tâm, sau này tuyệt đối không bao giờ bị thấm nữa đâu.”
Sống mũi tôi bỗng chốc cay xè:
Chaporia
Bình Luận (0)