Thật là vô liêm sỉ.

7

Sáng sớm ngày thứ hai, Tạ phu nhân dẫn theo trang nương chuyên nghiệp đến phụ trách tô điểm trang điểm cho ta.

Vừa nghĩ tới việc sắp sửa gặp mặt, ta có chút thắp thỏm.

“Hắn là… người như thế nào ạ?”

Nếp nhăn nơi khóe mắt Tạ phu nhân sâu thêm:

“Là người sẽ đối xử rất tốt với con.”

Ta ngẫm nghĩ một lát:

“Không cần đối xử quá tốt với con đâu, chỉ cần hắn là một người tốt, đủ mềm lòng đủ lương thiện là được rồi.

“Người như vậy, nếu có một ngày giống như Tạ Huyên di tình sang kẻ khác.

“Cũng có thể đại lượng thả con đi, lại còn cho con bạc bồi thường.

“Chứ không phải là, hiềm con chướng mắt, muốn lấy mạng con.”

Tạ phu nhân cúi đầu nhìn ta trong gương:

“Hắn quả thực là một người rất tốt, cũng rất lương thiện, cưu mang rất nhiều đứa trẻ mồ côi cha mẹ và những lão binh tàn tật trên chiến trường.

“Con là một cô nương rất tốt rất xuất chúng, cho nên mới có thể gặp được người biết thưởng thức và yêu mến con là hắn.

“Là con trai ta không có phúc phần.”

Ta khẽ tiếng an ủi:

“Chỉ là con và huynh ấy không có duyên phận mà thôi.”

Đến buổi tiệc của Tương Dương Hầu phu nhân, những người tới đều là phu nhân của các đại thần tam phẩm trong kinh.

Bọn họ dẫn theo con gái và con trai cùng tiền tới.

Lúc này ta mới tỏ tường.

Đây cũng là một buổi tiệc xem mắt quy mô lớn.

Tương Dương Hầu phu nhân sau khi nhìn thấy ta, liền cùng Tạ phu nhân đưa mắt nhìn nhau một cái.

Cả hai người đều bật cười vui vẻ.

Trong lúc ta còn đang mờ mịt, bà ấy đã nhiệt tình nắm lấy tay ta.

Còn đem chiếc vòng trên cổ tay mình đeo vào tay ta.

“Cô nương ngoan, ở đình nghỉ mát nơi hậu hoa viên, ta có sai người làm bánh hoa hồng, con mau tới đó nếm thử giúp ta xem sao.”

Ta ngượng ngùng đỏ bừng mặt.

Bọn họ lại một lần nữa bật cười thành tiếng.

Tạ phu nhân lườm bà ấy một cái đầy hờn dỗi:

“Cứ trêu chọc tiểu cô nương người ta mãi.”

Tương Dương Hầu phu nhân sảng khoái nói:

“Là ta nghĩ tới hồi chúng ta còn là tiểu cô nương, cũng y như thế này vậy.

“Khi đó tuổi tác còn nhỏ, chỉ cảm thấy thẹn thùng khó nhịn, tim cứ muốn nhảy ra ngoài tới nơi.

“Nào ngờ giờ nghĩ lại, đúng là bãi bể nương dâu, nhìn thấy dáng vẻ thiếu nữ hoài xuân, thiếu niên mộ ái của tụi nhỏ bây giờ, ta đều cảm thấy bản thân mình trẻ trung ra mười tuổi.

Tạ phu nhân thở dài:

“Phải vậy.”

Nha hoàn bên cạnh Tương Dương Hầu phu nhân dẫn đường cho ta.

Lúc đến đình nghỉ mát ở hậu hoa viên, đã có một vị thiếu niên đứng chờ sẵn ở trong đình rồi.

Hắn nhìn thấy ta, có chút khẩn trương.

Trên gương mặt tuấn mỹ hiện lên một tầng huyết hồng nhạt.

“Nàng, nàng có uống trà không?”

“Có uống.”

Hắn vội vã rót trà cho ta, thế nhưng vì quá mức khẩn trương, nước trà liền tràn cả ra ngoài.

Nước sôi làm bỏng tay hắn, đỏ ửng lên một mảng lớn.

Gương mặt vốn dĩ đã ửng hồng của hắn, trong nháy mắt đỏ lên như muốn rỉ máu, còn nóng bỏng hơn cả ấm nước trong tay hắn lúc này.

“Xin lỗi, ta, ta ——”

Cách vài bước chân, ta đều có thể cảm nhận được nỗi bối rối muốn đâm đầu xuống ao nước trước mặt của hắn.

Ta khẽ mỉm cười, đón lấy ấm trà từ trong tay hắn, lại phân phó nha hoàn đi lấy cao dược trị bỏng tới đây.

Hắn vội vàng xua tay:

“Không cần đâu, một lát là khỏi ngay thôi.”

“Cần chứ.”

Ta lấy lá trà, dùng nước sôi hãm trà.

Qua lại mấy lần, mới rót ra một chén nước trà sắc màu bóng bẩy, hương thơm thanh khiết nức mũi.

Ta đưa cho hắn:

“Công tử, ngài nếm thử xem.”

Hắn có chút ngượng ngùng, bèn bưng lên.

Ta vội nói:

“Thổi thổi chút đã, nóng lắm.”

“Được, được rồi.”

Mặt hắn gần như muốn vùi sâu vào trong chén trà luôn rồi, chỉ lộ ra một đôi tai nhuộm sắc hồng phấn.

Hắn nhỏ giọng giải thích:

“Ta… bình thường ta không như thế này đâu.”

Ta khẽ mỉm cười:

“Tôi biết mà, tôi cũng khẩn trương, cho nên, ngài đừng khẩn trương nữa.

“Ngài trước kia chưa từng gặp gỡ xem mắt cô nương nào khác sao?”

Hắn vội vàng đặt chén trà xuống, gật đầu thật mạnh:

“Chưa từng, từ trước tới nay chưa từng có ai, chỉ có một mình nàng thôi.”

Ta không kìm được nụ cười càng sâu thêm, trong lòng đối với hắn phi thường hài lòng.

Nha hoàn mang thuốc tới, động tác của ta nhẹ nhàng nhu hòa bôi thuốc cho hắn.

Hắn ngượng ngùng nói:

“Ta ở trong quân, vết thương chịu phải còn nghiêm trọng hơn cái này nhiều, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên, có cô nương giúp ta bôi thuốc.

“Thật tốt quá, ta thật muốn ngày nào cũng bị bỏng một lần.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...