Sự ngọt ngào vừa mới dâng lên lại đan xen cùng nỗi sợ hãi có thể mất đi hắn bất cứ lúc nào.
Ta nhẹ nhấp một ngụm trà trong tay.
Vị trà vừa đắng vừa ngọt.
Thái hậu tiếp tục nói:
“Biết ai gia bị tên nghiệt tử này chọc tức đến tổn hại thân thể, Hoàng thượng lại cho người đ/ánh nó thêm một trận nữa. Thương mới chồng thương cũ, đau lòng nhất chẳng phải vẫn là người làm mẫu thân như ai gia sao?”
“Cuối cùng đành mặc kệ nó, xem như chưa từng sinh ra đứa con trai này. Chỉ cần nó khỏe mạnh vui vẻ là được.”
“May mà người nó gặp là con. Nửa tháng một phong gia thư chưa từng gián đoạn. Con rất tốt, còn dạy dỗ nó rất tốt nữa, biết điều hơn rồi… ừm… hình như cũng không biết điều hơn bao nhiêu.”
Nói tới đây, Thái hậu bất đắc dĩ liếc hắn một cái, nhưng trong mắt lại tràn đầy yêu thương cưng chiều.
Mộ Lâm An vẫn còn ở bên kia cười toe toét:
“Sao thế ạ?”
Thái hậu nhẹ giọng mắng hắn:
“Sao con còn chưa cút đi?”
Mộ Lâm An đáp đầy lý lẽ:
“Người trả tức phụ lại cho con thì con lập tức cút ngay!”
Nhìn hai người đấu võ mồm, cuối cùng ta cũng hiểu cái tật lắm lời của Mộ Lâm An là di truyền từ ai rồi.
Ta vốn cho rằng người hoàng gia ai nấy đều cao quý uy nghiêm, quy củ nghiêm ngặt, ít nói ít cười.
Nào ngờ bọn họ cũng có thể giống như những gia đình bình thường khác, náo nhiệt hòa thuận, vui vẻ cười đùa như vậy.
Dùng bữa cùng Thái hậu trong cung xong, Mộ Lâm An lại muốn dỗ dành đưa ta về Vương phủ.
Nhưng trong lòng ta giấu quá nhiều tâm sự.
Hắn càng ân cần, càng đối xử tốt với ta, ta lại càng lo lắng bực bội, sợ hãi bất an.
Sợ rằng tới ngày chân tướng phơi bày, ta sẽ lại biến thành con ch /ó nhà có t /ang, xám xịt rời khỏi hoàng thành này.
Hắn hẳn là đã nhìn ra ta có tâm sự, cho nên trực tiếp tự mình dọn vào Hải phủ.
Nhưng ta vừa mới trang điểm chỉnh tề xong, chuẩn bị cùng Khổng Huệ Lan ra ngoài giải tỏa tâm trạng ngột ngạt.
Hắn ôm lấy ta, khẽ cắn nhẹ lên vành tai ta, giọng nói hơi run run:
“Phu nhân, tối nay nàng vẫn sẽ trở về chứ?”
Ta tuy thấy khó hiểu nhưng vẫn gật đầu.
Chắc là… sẽ không ngủ lại bên ngoài đâu nhỉ?!
Hắn nâng mặt ta lên, đôi mắt còn sâu hơn cả màn đêm, rõ ràng đang cười nhưng lại nhuốm đầy vẻ âm u bất an:
“Vậy phu quân sẽ ở nhà chờ nàng, nhớ về sớm một chút, ta sẽ để đèn cho nàng.”
Không hiểu vì sao, trong lòng ta bỗng “thịch” một tiếng, chỉ biết ngẩn người gật đầu.
Bước ra khỏi viện, ánh mắt phía sau lưng quá mức nóng bỏng, khiến ta không nhịn được mà quay đầu lại.
Quả nhiên.
Hắn giống như một tảng đá Vọng Thê, đứng sững nơi cửa viện si ngốc nhìn theo ta.
08
Cuộc sống về đêm ở những tửu lâu thủy tạ vừa mới bắt đầu.
Đèn màu rực rỡ quấn quanh, chén ngọc giao nhau, ca múa thái bình.
Ta ngồi trong nhã gian Thiên tự hào, còn Khổng Huệ Lan thì vừa khoe khoang giang sơn của mình vừa mở lời khuyên giải ta.
“Cửu Vương gia vốn đâu phải loại người chịu sống theo khuôn phép quy củ. Nếu không, sao hắn có thể bỏ cả thân phận địa vị cùng vinh hoa phú quý, chạy tới thành Vanh làm người ở rể cho muội được chứ?!”
“Hắn không phải ở rể.”
Ta chau mày không sao hiểu nổi:
“Vấn đề cũng không nằm ở chỗ hắn có để ý hay không, mà là hoàng thất… có để ý hay không.”
Khổng Huệ Lan nhẹ bẫng buông ra một câu:
“Hoàng thất chắc chắn sẽ để ý, nhưng chẳng lẽ bọn họ còn ép hai người hòa ly được sao?”
“Khụ, khụ khụ khụ, khụ khụ khụ khụ khụ!”
Vị khách ở gian bên trái ho tới mức như sắp ho cả phổi ra ngoài.
“Khổng Huệ Lan, ngươi cắt xén vật liệu đúng không? Hiệu quả cách âm kém đến vậy!”
Khổng Huệ Lan vắt chân lên đầy thong dong:
“Chỗ ta là nơi ngắm múa nghe đàn, cách âm tốt quá thì còn nghe nhạc kiểu gì nữa?”
Ta vừa uống rượu vừa nghĩ tới Triệu Vân Đình, càng nghĩ càng hận.
Nếu không có ngoại tổ mẫu thu nhận và che chở, hiện giờ ta đã làm bạn cùng thanh đăng cổ Phật nơi cửa thiền cô quạnh, hoặc sớm trở thành một oan hồn dưới hoàng tuyền địa phủ.
Nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo tới.
Từ gian bên phải bỗng truyền tới tiếng cười cợt khàn khàn:
“Huynh Vân Đình, nghe nói mấy ngày trước có người nhìn thấy vị thanh mai Hải Quan Lan của huynh rồi đấy.”
“Hải Quan Lan trở về rồi?” Giọng nói của Triệu Vân Đình âm hồn bất tán vang lên, dường như vô cùng vui mừng: “Ngươi chắc chắn chứ?”
Chaporia
Bình Luận (0)