Là để cho mọi người nâng cao cảnh giác.
Sau này mới không có thêm bất kỳ ai phải chịu cảnh bị hại, bị lừa gạt tương tự nữa!
29
Sau khi đã nói rõ ràng tất cả mọi chuyện.
Tôi và Dương Hòe rời khỏi nhà của ba mẹ tôi.
Dương Hòe xót xa cho tôi, từ đầu đến cuối luôn nắm chặt lấy bàn tay tôi không một phút buông lơi.
Tôi nhìn cậu ấy khẽ lắc đầu mỉm cười.
“Em không sao đâu.”
Nói ra được hết tất cả mọi chuyện rồi, trong lòng ngược lại còn cảm thấy vô cùng thoải mái, dễ chịu.
Chúng tôi đi đến đầu làng, vừa vặn lại đụng phải Lý Tùng Bách.
Anh ta đang mặc một bộ quần áo bảo hộ lao động bẩn thỉu lem luốc, râu ria lởm chởm xồm xoàm.
Từ lâu đã không còn giữ được vẻ đẹp trai tuấn tú năm nào nữa rồi.
Anh ta nhìn tôi đang mặc một bộ váy Plangi mới tinh tao nhã, lại nhìn sang Dương Hòe đang một mực cận kề thủ hộ ở bên cạnh tôi.
Trong một thoáng định mở miệng nói gì đó nhưng lại thôi.
Trong ánh mắt tràn ngập vẻ tự ti mặc cảm và hối hận tột cùng.
“Tiểu Thần……”
Tôi chẳng thèm đoái hoài gì đến anh ta.
Giờ đây nhìn lại Lý Tùng Bách, tâm trí tôi tĩnh lặng như nước mặt hồ không một chút gợn sóng.
Đã từng được chiêm ngưỡng bầu trời bao la rộng lớn hơn.
Hệ thống giá trị quan trong lòng tôi từ lâu đã hoàn toàn thay đổi rồi.
“Tôi và anh, từ lâu đã chẳng còn chuyện gì để nói với nhau nữa rồi.”
30
Cứ như vậy, tôi và Dương Hòe quay trở về thành phố.
Một năm sau chúng tôi tổ chức hôn lễ kết hôn, rồi sinh con đẻ cái.
Gia đình ba người chúng tôi sống với nhau vô cùng vui vẻ hạnh phúc.
Cái năm tôi sinh con.
Mẹ tôi đã dò hỏi qua rất nhiều kênh bạt mạng, cuối cùng cũng có được số điện thoại của tôi.
Bà nói muốn lên Kinh Thành để đỡ đần chăm sóc con cái giúp tôi.
Liền bị tôi dùng những lời lẽ nghiêm khắc từ chối thẳng thừng.
“Mẹ của Dương Hòe sẽ lên chăm cháu rồi.
”
“Con không cần đến mẹ nữa đâu.”
Mẹ tôi ở đầu dây bên kia khóc lóc thảm thiết, không ngừng sám hối lỗi lầm với tôi.
Nhưng thật đáng tiếc, tôi sẽ không bao giờ mềm lòng thêm một lần nào nữa.
Kể từ cái năm tôi quay về làng nói ra sự thật định mệnh đó.
Danh tiếng của gia đình ba mẹ tôi đã hoàn toàn thối nát, bại hoại sạch sành sanh.
Họ hàng thân thích, làng xóm láng giềng chẳng có một ai thèm qua lại giao thiệp với ba mẹ tôi nữa.
Con gái trong làng cũng chẳng có ai thèm gả cho anh trai tôi.
Những chuyện thối nát dơ bẩn của gia đình họ đã trở thành đề tài đàm tiếu, trò cười cho thiên hạ mỗi khi rảnh rỗi trà dư tửu hậu.
Lại càng là cái gương tày liếp để mọi người đem ra răn đe, cảnh tỉnh cho con cháu đời sau của nhà mình.
31
Trên con đường sự nghiệp, tôi vẫn luôn nỗ lực phấn đấu hướng lên cao.
Sau này tôi đã trở thành Giáo sư học hàm.
Còn có cơ hội đi đến những vùng sâu vùng xa hẻo lánh hơn để tham gia công tác chi viện giáo dục.
Tôi đem tất cả những nỗi khó khăn vất vả của các giáo viên làng kể lại tường tận cho Dương Hòe nghe.
Sau khi Dương Hòe thăng chức lên làm Cục trưởng Cục Giáo dục.
Anh ấy đã ra sức khởi xướng, thúc đẩy các chính sách nâng cao đãi ngộ và công tác đào tạo bồi dưỡng cho đội ngũ giáo viên nông thôn.
Chúng tôi đều đang cống hiến hết sức mình bằng chính năng lực của bản thân.
Để góp phần làm cho đất nước ngày một trở nên tốt đẹp hơn.
Mỗi khi tôi đứng vững vàng trên bục giảng.
Nhìn xuống phía dưới giảng đường là những đôi mắt ánh lên niềm khát khao tri thức cháy bỏng của các em học sinh.
Tôi cuối cùng cũng đã thấu hiểu được ý nghĩa đích thực của việc được làm lại một cuộc đời.
Trọng sinh không phải là để phục thù rửa hận, mà là để cứu rỗi chính mình.
Chỉ có biến bản thân trở thành một phiên bản tốt đẹp xuất sắc hơn.
Thì mới có thể tiếp tục cống hiến giá trị cho tổ quốc thân yêu!
————–HOÀN————–
Chaporia
Bình Luận (0)