Anh đến công ty? Tôi và Khương Bách Ức cùng nhau bám đuôi theo!
Anh họp hành? Tôi ngồi chễm chệ trên đùi anh để dự thính luôn!
9
Anh ấy ăn cơm? Tôi cầm lấy cái đĩa ngồi vắt vẻo bên cạnh anh ấy nhìn chằm chằm!
Hoắc Thời Ngạn ban đầu còn ra sức phản kháng: “Khương Tiểu Đào, cháu có thể tự mình đi chơi một lát được không?”
Tôi lập tức lao tới ôm lấy đùi anh, ngửa cái khuôn mặt nhỏ nhắn lên, nước mắt muốn đến là đến luôn: “…… Có phải anh ghét em phiền phức rồi đúng không?”
Hoắc Thời Ngạn: “……”
Cứ như vậy, dưới sự phòng thủ nghiêm ngặt và canh chừng cẩn mật của tôi, Hoắc Thời Ngạn suốt cả một tuần trời đều không có lấy một cơ hội nào để “tình cờ gặp gỡ” chị Tô Noãn!
Nhân viên của Hoắc thị thì đặc biệt thích tôi đến công ty.
Bởi vì tôi cứ hễ đến ngồi ở bộ phận nào là công việc của bộ phận đó lại trôi chảy thuận buồm xuôi gió một cách lạ kỳ.
Tôi có thêm một cái biệt danh là “Bé may mắn”, mỗi ngày đồ ăn vặt nhận được nhiều đến mức mỏi cả tay.
Tuy nhiên, trong dòng bình luận lại bảo rằng, bạch nguyệt quang của Cố Trạch tên là Lâm Nghiên đã từ nước ngoài trở về rồi.
Vừa mới xuống máy bay một cái là cô ta đã tặng cho Cố Trạch và Tô Noãn một bất ngờ siêu to khổng lồ.
Bởi vì Lâm gia và Cố gia đã định hôn ước với nhau rồi!
Chị Tô Noãn đau lòng tột cùng, thẳng tay tặng cho Cố Trạch một cái tát, sau đó dọn ra khỏi căn hộ chung của hai người.
Tôi vừa tích cực hóng hớt dưa drama, vừa giáo huấn Khương Bách Ức, sau này kiên quyết không được làm một con chó tra!
Nó liếm liếm bàn chân nhỏ của tôi, áp khuôn mặt ngốc nghếch xuống đất, bộ dạng phê pha chổng bốn vó lên trời: “Ăng ẳng ẳng……”
Thế nhưng, tôi còn chưa kịp ăn hết cái dưa siêu to khổng lồ này thì một tin tức tồi tệ hơn đã ập đến.
Hoắc Thời Ngạn và Tô Noãn rốt cuộc vẫn chạm mặt nhau rồi!
Không những gặp nhau, anh ấy còn giúp chị ấy thuê nhà, giải quyết giúp khoản chi phí phẫu thuật khổng lồ của mẹ chị ấy, thậm chí còn đích thân đến bệnh viện thăm hỏi nữa chứ!
Chú Lưu hớn hở nói với tôi: “Cô Tiểu Đào ơi, cô không nhìn thấy đâu, thiếu gia nhà mình để tâm đến cô Tô lắm đấy, bao nhiêu năm nay mới thấy lần đầu tiên đấy nha!”
Tôi cuống đến mức chạy vòng vòng trong phòng, đột nhiên linh quang lóe lên.
Nếu đã không ngăn được Hoắc Thời Ngạn đi gặp Tô Noãn, thế thì phải làm phân tán sự chú ý của anh ấy thôi!
Chiều thứ Sáu lúc tan học, Hoắc Thời Ngạn đến đón tôi đúng giờ.
Tôi vừa liếc mắt một cái đã thấy anh đứng ở cổng trường mầm non, chiếc áo măng tô màu đen càng tôn lên vóc dáng cao ráo chân dài, các bà mẹ đến đón con xung quanh cứ liên tục lén nhìn anh.
“Anh trai ơi!” Tôi lao vù tới ôm chặt lấy chân anh, sau đó ra bộ đầy bí ẩn kéo kéo ống tay áo anh: “Anh nhìn bên kia kìa!”
Anh nhìn theo hướng ngón tay tôi chỉ.
Anh trai của bạn Lâm Hữu Hữu đang để một mái đầu nhuộm vàng khè kim rực rỡ, dẫn theo mấy đứa đàn em đứng vênh váo làm màu trước cổng trường mầm non.
“Thế nào ạ?” Đôi mắt tôi chớp chớp lấp lánh đầy mong đợi: “Có ngầu không anh?”
Hoắc Thời Ngạn nhíu mày: “…… Ngầu chỗ nào chứ?”
Tôi phấn khích khua tay múa chân: “Lâm Hữu Hữu bảo rồi! Anh trai bạn ấy có mấy đứa đàn em liền, đặc biệt nghe lời luôn! Dẫn ra ngoài đường bao ngầu bao oách!”
“Anh ấy bảo em làm bạn gái của anh ấy, đến lúc đó em cũng sẽ có một băng đàn em luôn! Sau này Khương Bách Ức mà có đi đánh nhau thua, em có thể gọi đàn em đến đánh trả giúp nó.”
Mặt anh đen kịt lại: “Cháu bớt mơ mộng hão huyền đi!”
Tôi thở dài một tiếng: “Hay là…… anh cũng đi nhuộm một mái đầu vàng đi ạ! Rồi thu nhận thêm mấy đứa đàn em nữa! Nhất định là sẽ còn ngầu hơn cả anh ấy cho xem!”
Hoắc Thời Ngạn: “……”
Bình luận cười đến mức muốn sang chấn tâm lý:
【Thần mẹ nó đầu vàng! Ha ha ha ha!】
【Hoắc tổng: Đường đường là một tổng tài mà bắt tôi đi làm lưu manh đầu đường xó chợ à?】
【Gu thẩm mỹ của Tiểu Đào bị Lâm Hữu Hữu dắt mũi bay sang tận Thái Bình Dương rồi!】
Thấy anh vẫn bất động thanh sắc, tôi tiếp tục thêm dầu vào lửa: “Hoặc là anh đi bấm lỗ tai đi ạ! Em xem trên tivi thấy mấy anh trai đẹp trai nhất đều có đeo khuyên tai đó!”
Hoắc Thời Ngạn dứt khoát xách cổ áo sau của tôi lên rồi nhét tọt vào trong xe: “…… Về nhà.”
Chaporia
Bình Luận (0)