Tôi lập tức lao tới ôm chặt lấy chân anh: “Em cũng muốn đi nữa!”

Anh nhướng mày: “Chẳng phải cháu chê bác sĩ chê cháu béo sao?”

Tôi chớp chớp mắt, cố sức hóp cái bụng nhỏ lại: “Em đã gầy đi rất nhiều rồi mà! Với lại, em nhớ chị Tô Noãn rồi mờ ~”

Bình luận vạch trần tôi tại trận:

【Tiểu Đào: Mình phải đi giám sát mới được!】

【Hoắc tổng: Ta thèm vào mà tin cháu!】

Trên hành lang bệnh viện, Hoắc Thời Ngạn xách giỏ hoa quả, tôi ôm số hạc giấy gấp tặng cho mẹ của chị Tô Noãn.

Đột nhiên, phía trước truyền đến tiếng tranh cãi vô cùng kịch liệt.

“Tô Noãn! Có phải cô được thằng nào bao nuôi rồi đúng không?” Cố Trạch túm chặt lấy cổ tay Tô Noãn: “Nếu không thì cô đào đâu ra tiền mà đóng viện phí phẫu thuật hả?”

Tô Noãn tức đến mức toàn thân run bẩy bẩy: “Cố Trạch! Đầu óc anh bẩn thỉu nên nhìn cái gì cũng thấy dơ dáy! Chúng ta đã chia tay rồi, liên quan gì đến anh chứ?”

11

“Chát!”

Một cái tát vang dội vang lên.

Tôi kinh hãi đến mức hạc giấy trên tay rơi lả tả đầy đất.

Điều khiến tôi chấn động hơn nữa là, ở phía góc cua đối diện, bạch nguyệt quang của Cố Trạch là Lâm Nghiên đang thong thả dựa vào tường hóng hớt dưa drama, trên mặt còn mang theo nụ cười rạng rỡ xem kịch hay!

Bình luận nổ tung:

【Vãi chưởng! Cố Trạch đưa Lâm Nghiên đi khám sức khỏe tiền hôn nhân kìa!】

【Lâm gia muốn cô ta nhanh chóng mang thai để trói chặt Cố Trạch!】

【Cái tát này của Tô Noãn ngầu đét luôn!】

Hoắc Thời Ngạn nhíu mày bước lên phía trước: “Cố tổng, đây là bệnh viện.”

Cố Trạch đột ngột quay đầu lại, sau khi nhìn thấy chúng tôi thì biểu cảm càng thêm phần khó coi: “Hoắc Thời Ngạn? Quả nhiên là mày!”

Anh ta chỉ tay vào Tô Noãn: “Các người cặp kè với nhau từ bao giờ thế hả?”

Tô Noãn đỏ hoe vành mắt: “Cố Trạch, anh vô sỉ! Hoắc tổng chỉ là……”

“Chỉ là cái gì?” Cố Trạch cười lạnh: “Nhà từ thiện chắc?”

“Hay là cô muốn làm mẹ kế của con người ta?”

Tôi thật sự nhịn không nổi nữa rồi, lao vù tới giẫm bành một cái thật mạnh lên chiếc giày da bóng lộn của Cố Trạch: “Đồ xấu xa! Không được bắt nạt chị Tô Noãn!”

Cố Trạch đau đớn, cúi đầu nhìn thấy tôi, biểu cảm nháy mắt trở nên vặn vẹo dữ tợn: “Lại là con ranh con này!”

Lâm Nghiên nện giày cao gót tao nhã bước tới, trên tay đung đưa tờ kết quả kiểm tra: “Cố Trạch, lấy được giấy xét nghiệm rồi này.

Cô ta chuyển tầm mắt sang Tô Noãn, để lộ ra một nụ cười đầy ẩn ý: “Vị này chính là cô Tô phải không? Quả nhiên là rất xinh đẹp nha.”

Sắc mặt Cố Trạch dịu đi đôi chút: “Nếu đã lấy được rồi thì đi thôi.”

Tô Noãn đứng chôn chân tại chỗ, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.

Lúc Lâm Nghiên đi ngang qua người chị ấy, bước chân khẽ khựng lại một nhịp, nhưng ánh mắt lại hướng về phía Hoắc Thời Ngạn, muốn nói lại thôi.

Cuối cùng cô ta chẳng nói lời nào, đi theo Cố Trạch rời khỏi đó.

Đợi đến khi bóng dáng của hai người họ biến mất ở phía cuối hành lang, Tô Noãn đột nhiên ngồi sụp xuống, ôm lấy mặt khóc nức nở.

Tôi tỏ vẻ sâu sắc thở dài một tiếng, bắt chước dáng vẻ của người lớn vỗ vỗ lên lưng chị ấy: “Chị Tô Noãn ơi đừng khóc nữa mà, chẳng phải chỉ là thất tình thôi sao?”

“Chị còn có người bạn trai nào khác nữa không? Em có thể giới thiệu cho chị một người nè!”

Tô Noãn ngước đôi mắt đẫm lệ lên nhìn tôi: “…… Cái gì cơ?”

“Anh trai của bạn học Lâm Hữu Hữu của em đó ạ!” Tôi phấn khích khoa tay múa chân ra bộ tả thực: “Trông siêu cấp đẹp trai luôn! Tóc vàng khè! Có tận sáu đứa đàn em liền!”

“Lại còn có cả xe mô tô bao ngầu bao oách nữa chứ!”

Bình luận nháy mắt cười xỉu ngang xỉu ngửa:

【Thần mẹ nó sáu đứa đàn em!】

【Gu thẩm mỹ của Tiểu Đào bị Lâm Hữu Hữu dắt mũi bay đến tận Thái Bình Dương luôn rồi!】

【Hoắc tổng: Đứa nhỏ này không cần nuôi nữa rồi……】

Tô Noãn bị những lời nói ngây ngô trẻ con của tôi chọc cho phá lên cười, vừa khóc vừa cười lau sạch nước mắt: “Tiểu Đào, chị và Cố Trạch bên nhau lâu như vậy, thế mà anh ấy chưa từng một lần tin tưởng chị……”

Tôi nhíu cái khuôn mặt nhỏ lại: “Thế tại sao chị lại phải ở bên một người không tin tưởng mình chứ?”

Tôi học theo giọng điệu của cô Lý: “Cô giáo bảo rồi, sự tin tưởng chính là nguyên tắc cơ bản nhất để hai người làm bạn tốt của nhau đó ạ!”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...