“Nhưng bọn họ có phá sản hay không, có phải ra đường cái mà ngủ hay không thì liên quan gì đến tôi chứ?”
Tôi kinh ngạc đến mức cái miệng há hốc thành hình chữ O lớn, bình luận lại càng phát điên phát cuồng hơn nữa:
【Lâm gia căn bản chẳng coi cô ta là con gái, chỉ xem như một công cụ để đổi lấy lợi ích mà thôi.】
【Nhưng mà tình tiết truyện không đúng nha, Lâm Nghiên chẳng phải là nên vì có được nguồn vốn của Cố gia mà không ngừng đâm chọc ly gián tình cảm của Tô Noãn và Cố Trạch sao?】
【Người cô ta thích lại là phản diện sao? Cố Trạch bị gì vậy trời, tự dưng từ nam chính biến thành nhân vật hứng hết mọi tai họa, ai gặp cũng ghét thế này?】
……
Hoắc Thời Ngạn quăng lại một câu: “Chuyện đó cũng không liên quan đến tôi.” Sau đó liền dẫn tôi rời khỏi bệnh viện, lái xe đi đến một nhà hàng Tây sang trọng đắt tiền.
Trên cuốn thực đơn mà nhân viên phục vụ đưa tới toàn là những chữ nước ngoài nhìn chẳng hiểu mô tê gì.
Tôi lén liếc nhìn Hoắc Thời Ngạn, chân mày anh nhíu chặt, những ngón tay thon dài vô thức gõ gõ lên mặt bàn, rõ ràng là vẫn còn đang suy nghĩ về những lời mà Lâm Nghiên vừa nói.
13
“Phục vụ ơi!” Tôi đột nhiên giơ tay: “Cho một phần cơm rang trứng!”
Nhân viên phục vụ ngẩn người, nét mặt lộ vẻ khó xử: “Xin lỗi cháu nhỏ, chúng tôi là nhà hàng Tây……”
Hoắc Thời Ngạn cuối cùng cũng hoàn hồn: “Sao thế?”
“Anh muốn ăn cơm rang mà!” Tôi lý luận một cách vô cùng hùng hồn.
Anh nhướng mày: “Tôi không thích ăn cơm rang.”
Không thích ăn cơm rang, mà một đêm xào tận bảy bận cơm liền?
Đàn ông, thật khó mà đánh giá!
Trong lúc chờ lên món, tôi đung đưa hai chân hỏi: “Anh trai ơi, có phải dì Lâm Nghiên thích anh không ạ?”
“Gọi là chị.” Anh sửa lưng tôi theo phản xạ điều kiện, ngay sau đó liền kịp phản ứng lại: “…… Không đúng, không được gọi.”
“Dạ.” Tôi cắn một miếng bít tết anh vừa cắt cho, miếng to đến mức suýt chút nữa khiến tôi nghẹn lật cả mắt: “Thế anh có cưới cô ấy không?”
Con dao cắt bít tết của Hoắc Thời Ngạn miết lên đĩa sứ tạo ra một âm thanh chói tai: “Trong lúc ăn cơm không được nói chuyện.
”
Tôi: “Dạ……”
Cái miệng nhai nhóp nhép nhóp nhép!
Trên chiếc xe đường về, trong lúc tôi đang ngủ gà ngủ gật, Hoắc Thời Ngạn bỗng nhiên lên tiếng: “Lâm Nghiên không đời nào thích tôi đâu.”
Tôi nháy mắt tỉnh táo hẳn: “Tại sao ạ?”
“Năm mười lăm tuổi.” Anh mắt nhìn thẳng về phía trước: “Tôi tận mắt nhìn thấy cô ấy đem miếng bánh kem duy nhất đưa cho Cố Trạch.”
Tôi trợn tròn mắt: “Oa hồ……”
“Cho nên……” Hoắc Thời Ngạn xoay vô lăng: “Cô ấy đột nhiên tiếp cận tôi, chỉ có thể là……”
“Để chọc tức Cố Trạch!” Tôi bỗng nhiên vỡ lẽ: “Nhưng có khi nào, chị Lâm Nghiên đã bỏ mấy con sâu nhỏ vào trong bánh kem không ạ?”
Bình luận ríu ra ríu rít, bảo rằng miếng bánh kem đó, thực chất là do mẹ của Lâm Nghiên ép cô ta đưa cho Cố Trạch.
Cô ta rõ ràng là muốn đưa cho Hoắc Thời Ngạn cơ.
Về sau vì nhất thời không nuốt trôi cục tức này, cô ta đã bỏ một lượng lớn thuốc xổ vào bên trong.
Cố Trạch sau khi ăn miếng bánh kem đó xong, đã nôn mửa đi lỏng suốt ba ngày trời.
Hoắc Thời Ngạn: “……”
Phát hiện Hoắc Thời Ngạn ngày càng có gì đó sai sai, là vào một tuần sau.
Tôi nửa đêm ăn vụng bánh pudding trong tủ lạnh, anh vậy mà chẳng hề phát hiện ra.
Khương Bách Ức nhảy tót lên bộ vest may đo trị giá hai mươi nghìn tệ của anh để ngủ, anh vậy mà cũng chỉ thuận tay xách con chó ra chỗ khác;
Thậm chí tôi cố tình ném cà rốt ra ngoài cửa sổ, anh cũng chỉ lơ đãng “ừ” một tiếng cho qua chuyện.
“Chú Lưu ơi!” Tôi ngồi xổm ở góc nhà bếp nhỏ giọng mách lẻo: “Anh trai bị trúng tà rồi!”
“Chú có quen thầy đạo sĩ nào trục tà không ạ?”
Chú Lưu đang lén uống hộp sữa AD Canxi của tôi, nghe xong lời này liền bị sặc ho sù sụ: “Cô Tiểu Đào đừng có nói bậy……”
“Thật mà ạ!” Tôi thần bí hạ thấp giọng xuống: “Em nghi ngờ anh ấy sắp tìm chị dâu cho em rồi.”
Đôi mắt chú Lưu sáng rực lên: “Con gái nhà ai thế cô?”
“Vị hôn thê của Cố Trạch ạ.”
“Phụt ——!” Chú Lưu phun sạch sành sanh một ngụm sữa Canxi lên ngay trên đầu Khương Bách Ức, nó nháy mắt biến thành một con chó ướt như chuột lột. “Chuyện này…… chuyện này dù thế nào đi chăng nữa thì cũng không thể làm kẻ thứ ba được!”
Chaporia
Bình Luận (0)