Cửa vừa mở, gió mưa liền ùa vào trong.
Lâm Nghiên vừa mới định bày ra bộ dạng đáng thương điên đảo chúng sinh, thì bỗng nhiên chân nọ đá chân kia mềm nhũn ra, ngất xỉu ngay trong lòng ngực Hoắc Thời Ngạn.
Sau khi bác sĩ gia đình đến thăm khám xong, Lâm Nghiên được sắp xếp nằm nghỉ ở phòng khách.
Đợi đến lúc Hoắc Thời Ngạn xuống lầu nghe điện thoại, tôi rón rén rón rén lẻn vào trong.
“Đừng có giả vờ nữa mà.” Tôi lấy tay chọc chọc vào má cô ta: “Em nhìn thấy chị chớp mắt rồi nhé!”
Lâm Nghiên nháy mắt mở bừng mắt ra, cười híp mắt nhéo nhéo má tôi: “Cảm ơn Tiểu Đào vì đã không vạch trần chị nhé ~”
Cô ta quấn chăn ngồi dậy: “Lâm gia ép ngày mai chị phải đi đăng ký kết hôn luôn, chị chỉ còn cách trốn đến chỗ anh trai em thôi.”
Tôi nghiêng nghiêng đầu: “Anh trai thích chị lắm đấy.”
“Làm sao có thể chứ?” Cô ta tự giễu vuốt vuốt mái tóc còn ướt: “Anh ấy vừa rồi suýt chút nữa là để chị chết cóng ngoài mưa kìa.”
“Anh ấy thích xào cơm với chị lắm!” Tôi thề thốt một cách vô cùng chắc chắn.
Biểu cảm của Lâm Nghiên tràn đầy vẻ khó hiểu: “Xào cơm?”
“Vâng ạ!” Tôi bấm ngón tay đếm đếm: “Chẳng phải chị đã cùng anh ấy xào tận bảy bận cơm liền trong một đêm sao?”
“Khương Tiểu Đào!” Giọng nói đầy âm u của Hoắc Thời Ngạn thình lình truyền đến từ phía cửa.
Tôi quay đầu lại nhìn thấy trên tay anh đang bưng một bát canh gừng, nhưng vành tai lại đỏ bừng lên một cách đầy khả nghi, ánh mắt đầy vẻ hồ nghi nhìn sang Lâm Nghiên.
Lâm Nghiên lập tức nhanh chóng nằm vật trở lại giường ra bộ yếu ớt: “Khụ khụ…… đầu váng mắt hoa quá……”
Dòng bình luận cuối cùng lướt qua:
【Hoắc tổng: Ngay đêm nay phải cắt mạng internet!】
15
【Lâm Nghiên: Đứa nhỏ này biết có phải là hơi nhiều quá rồi không hả?】
【Trời đánh thánh đâm thật sự, mình rõ ràng là đang xem cốt truyện truy thê hỏa táng tràng mà! Thế mà lại cứng rắng bị Tiểu Đào thu hút mất rồi! Nhân vật phản diện có đức có tài gì mà lại sở hữu một Bé may mắn đáng yêu đến mức này cơ chứ! Mang đến đây! Đưa cho tao nuôi mau!】
【Nam chính phế vật quá, Tiểu Đào nói đúng lắm, đến sự tin tưởng cơ bản nhất còn không có, cho dù có ở bên nhau đi chăng nữa, thì cũng chẳng thể đi được đến cuối đường.
】
Hoắc Thời Ngạn xách cổ áo sau của tôi lên, như xách một con mèo nhỏ đặt vào trong phòng sách.
Anh đặt tôi ngồi lên chiếc ghế, còn mình thì nửa quỳ xuống, nhìn thẳng vào mắt tôi: “Khương Tiểu Đào, xào cơm rốt cuộc có nghĩa là gì?”
Tôi chớp chớp đôi mắt to tròn vô tội: “Thì chính là xào cơm đó ạ! Cơm rang trứng, cơm chiên Dương Châu, cơm rang xì dầu……”
Biểu cảm của Hoắc Thời Ngạn từ nghi ngờ biến thành hoang mang, cuối cùng chuyển thành bất lực.
Anh day day thái dương, quay đầu nói với chú Lưu đang đứng ở cửa: “Kể từ ngày hôm nay, cắt mạng internet của con bé một tháng.”
Tôi: “!!!”
Chuyện này không thể nhẫn nhịn được nữa rồi!
Tôi tức sùng sục chạy phăng về phòng, lục tung cái ba lô nhỏ ra, nhét đầy ắp đồ ăn vặt, đồ chơi và cả con lợn đất tiết kiệm của mình vào bên trong.
Khương Bách Ức nghiêng đầu nhìn tôi, tôi nghiêm túc nói với nó: “Khương Bách Ức, đêm nay chúng ta bỏ nhà ra đi!”
Khương Bách Ức: “…… Gâu?”
Đêm khuya thanh vắng, người yên vật lặng.
Tôi đeo cái tay nải lên trên lưng Khương Bách Ức, rón rén rón rén đẩy cửa phòng ra.
Thế nhưng, ngay lúc chúng tôi chuẩn bị lén chuồn xuống lầu, thì bên trong phòng khách đột nhiên truyền ra giọng nói được hạ thấp xuống.
Hoắc Thời Ngạn: “Người phụ nữ năm đó, có phải là cô không?”
Tôi nháy mắt dựng đứng hai tai lên, bấu vào khe cửa len lén nhìn vào trong.
Lâm Nghiên lười biếng dựa vào thành giường, giọng nói có chút hoảng loạn: “Người phụ nữ nào cơ?”
Hoắc Thời Ngạn cười lạnh một tiếng: “Tôi đã điều tra rồi, hai năm trước, cô đột ngột ra nước ngoài là vì cái gì?”
Anh tiến lại gần thêm một bước ép hỏi: “Có phải là để trốn tôi không?”
Lâm Nghiên cắn cắn môi không nói lời nào.
Bình luận nháy mắt nổ tung tại chỗ:
【Cái tình huống gì thế này?! Nguyên tác đâu có viết như thế này đâu!】
【Lâm Nghiên chẳng phải là vì Cố Trạch cầu hôn nên mới đột ngột ra nước ngoài sao?】
【Chẳng lẽ cô ta và Hoắc Thời Ngạn trước đó đã quen biết nhau từ sớm rồi à?】
Chaporia
Bình Luận (0)