Về đến chung cư, hiện trường dưới lầu vẫn chưa được dọn sạch hoàn toàn.

Vệt máu trên mặt đường đã bị che lại.

Chiếc xe trắng của tôi và chiếc SUV đều bị kéo đi.

Đám đông tản bớt, chỉ còn vài người hàng xóm tụm lại bàn tán.

Thấy tôi trở về, ánh mắt họ lập tức đổ dồn tới.

Có thương hại.

Có tò mò.

Có dò xét.

Nếu là trước kia, tôi sẽ thấy khó chịu.

Nhưng hiện tại, tôi chỉ bình thản bước qua.

Lên đến tầng nhà, dì Tống vẫn chưa ngủ.

Đường Đường nằm trên sofa nhà bà, ôm gối ngủ say, lông mi còn vương chút nước mắt.

Nhìn thấy con bé, lớp vỏ cứng rắn tôi chống đỡ cả đêm cuối cùng nứt ra một khe nhỏ.

Tôi ngồi xuống bên cạnh con, nhẹ nhàng vuốt tóc con.

Đường Đường mơ màng mở mắt.

Thấy là tôi, con bé lập tức ôm chầm lấy cổ tôi.

“Mẹ.”

Tôi ôm con thật chặt.

“Mẹ đây.”

Con bé nhỏ giọng hỏi:

“Bố đâu rồi ạ?”

Tôi im lặng một lát.

Sau đó dịu dàng nói:

“Bố làm sai chuyện, nên phải ở lại nói rõ với các chú cảnh sát.”

Đường Đường không hiểu hết.

Nhưng con bé rất nhạy cảm.

Nó ôm tôi chặt hơn.

“Vậy mẹ có bỏ con không?”

Cổ họng tôi nghẹn lại.

Tôi cúi đầu hôn lên trán con.

“Không bao giờ.”

Dì Tống đứng bên cạnh, thở dài một tiếng.

“Tiểu Lâm, cô có chuyện gì cần giúp thì cứ nói. Một mình phụ nữ nuôi con không dễ đâu.”

Tôi ngẩng đầu nhìn bà.

Trong kiếp trước, sau khi tôi chết, chính dì Tống từng nghi ngờ cái chết của Đường Đường không đơn giản.

Bà báo cảnh sát.

Nhưng khi đó không có chứng cứ.

Phương Dật Xuyên và Hứa Tri Ý còn ngược lại vu khống bà già cả hồ đồ, bịa chuyện gây rối.

Cuối cùng, bà bị con trai đón về quê, không còn xuất hiện nữa.

Tôi vẫn luôn nhớ người từng muốn đòi công bằng cho con gái tôi.

Tôi khẽ gật đầu.

“Cảm ơn dì.”

Đêm đó, tôi ôm Đường Đường ngủ trong phòng con.

Con bé ngủ không yên, cứ cách một lúc lại giật mình gọi mẹ.

Mỗi lần như vậy, tôi đều vỗ nhẹ lưng con.

“Mẹ đây.”

“Mẹ không đi đâu hết.”

Đến gần sáng, điện thoại tôi nhận được một tin nhắn mới.

Là từ một số lạ.

Nội dung chỉ có một câu.

“Cô Lâm, cô nghĩ Hứa Tri Ý thật sự là người duy nhất mặc chiếc áo đó sao?”

Tôi nhìn dòng chữ ấy, cơn buồn ngủ lập tức tan sạch.

Ngay sau đó, đối phương gửi đến một bức ảnh.

Trong ảnh là bãi đỗ xe dưới tầng hầm.

Thời gian hiển thị là sáu giờ ba mươi lăm phút tối nay.

Năm phút trước khi tai nạn xảy ra.

Trong ảnh, ngoài Hứa Tri Ý mặc áo khoác màu be đang mở cửa xe trắng, phía sau cô ta còn có một người phụ nữ khác.

Người kia đội mũ lưỡi trai, đeo khẩu trang, cũng mặc một chiếc áo khoác màu be giống hệt.

Cổ tay áo cũng thêu hoa cúc họa mi.

Tôi nhìn bức ảnh, cả người lạnh xuống từng chút một.

Kiếp trước, tôi vẫn luôn cho rằng Phương Dật Xuyên chỉ muốn giết tôi.

Kiếp này, tôi mới nhận ra.

Ván cờ tối nay có lẽ không chỉ có một con mồi.

Mà tôi cũng không phải người duy nhất sống lại với bí mật.

Chương 5

Tôi nhìn chằm chằm vào bức ảnh rất lâu.

Người phụ nữ thứ hai trong ảnh đứng ở góc khuất của camera tầng hầm.

Mũ lưỡi trai kéo thấp.

Khẩu trang che kín gần hết khuôn mặt.

Nếu chỉ nhìn thoáng qua, chắc chắn không ai nhận ra cô ta là ai.

Nhưng chiếc áo khoác trên người cô ta lại quá nổi bật.

Màu be.

Cổ tay áo thêu hoa cúc họa mi.

Giống hệt chiếc áo của tôi.

Giống hệt chiếc áo Hứa Tri Ý mặc lúc chết.

Ba chiếc áo.

Ba người phụ nữ.

Một vụ tai nạn.

Tôi đột nhiên hiểu ra, kiếp trước mình đã bỏ sót một điều rất quan trọng.

Phương Dật Xuyên không phải người duy nhất muốn tôi chết.

Điện thoại lại rung lên.

Số lạ kia gửi thêm một tin nhắn.

“Muốn biết người đó là ai, sáng mai mười giờ, quán cà phê đối diện tòa án thành phố.”

Tôi không trả lời ngay.

Người này biết quá nhiều.

Biết vụ tai nạn tối nay.

Biết chiếc áo khoác.

Thậm chí còn có được ảnh tầng hầm mà cảnh sát chưa chắc đã công bố.

Nếu là cái bẫy của Phương Dật Xuyên thì quá vụng.

Anh ta hiện tại đang bị giữ lại điều tra, không có thời gian bày thêm một ván cờ tinh vi như vậy.

Vậy người gửi tin là ai?

Một người trong bóng tối.

Hay một kẻ cũng đang muốn lợi dụng tôi?

Tôi cúi đầu nhìn Đường Đường đang ngủ say trong lòng mình.

Con bé cau mày rất nhẹ, bàn tay nhỏ vẫn nắm chặt góc áo tôi, giống như chỉ cần buông tay là mẹ sẽ biến mất.

Tất cả những nghi ngờ, mệt mỏi, sợ hãi trong lòng tôi đều bị đè xuống.

Không sao.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...