Nhưng giờ phút này.
Tôi cảm thấy tất cả đều vô nghĩa.
Suy cho cùng cũng chỉ có một nguyên nhân.
Anh không yêu tôi.
Cũng chưa từng tôn trọng tôi.
Vì thế tôi lựa chọn giữ lại chút thể diện cuối cùng cho bản thân.
Lặng lẽ xoay người rời đi.
…
Trở lại xưởng may.
Tôi ép mình quên hết mọi chuyện.
Mất một cơ hội chuyển chính thức.
Vậy thì tôi sẽ dùng nỗ lực nhiều hơn để giành lấy cơ hội tiếp theo.
Thế nhưng.
Ông trời dường như luôn thích trêu đùa tôi.
Ngày hôm đó.
Sau giờ nghỉ trưa.
Tôi cầm hộp cơm vừa trở về phân xưởng thì nghe thấy một tiếng quát chói tai.
“Lâm Vũ Lan!”
“Mày tưởng trốn đến đây thì tao không tìm được mày sao?”
“Con đàn bà lòng dạ đen tối kia! Mau cút ra đây cho tao!”
Tôi theo tiếng nhìn sang.
Quả nhiên là mẹ chồng của Lâm Vũ Lan.
Bà ta lại dẫn người xông thẳng vào nhà máy may!
Với vẻ mặt dữ tợn.
Bà ta dẫn theo một nhóm đàn ông lực lưỡng lao vào phân xưởng.
Vừa nhìn thấy Lâm Vũ Lan đã túm lấy cô ta kéo ra ngoài.
Tôi còn chưa kịp phản ứng.
Lâm Vũ Lan đã nhào tới túm chặt lấy tôi.
Khóc lóc thảm thiết.
“Đừng mà!”
“Chị Tuệ Mẫn!”
“Chị cứu em với!”
Tôi suýt bị cô ta kéo ngã.
Vừa mới đứng vững.
Tiếng gào thét của bà lão lại vang lên.
“Cứu nó?”
“Ai dám cứu?”
“Con hồ ly tinh này cắm sừng con trai tao, làm nó mất cả việc làm!”
“Ai dám bênh loại người như nó thì cũng là phường lòng dạ đen tối, cùng một giuộc với nó!”
Tôi ngẩn người.
Quay sang nhìn Lâm Vũ Lan.
Cô ta vẫn khóc đến đáng thương.
Nhưng ánh mắt lại né tránh.
Chỉ một cái nhìn.
Tôi đã hiểu.
Những lời bà lão nói là thật.
Chuyện xấu của Lâm Vũ Lan chẳng liên quan gì đến tôi.
Nhưng lúc này cô ta vẫn sống ch//ết bám lấy quần áo tôi, trốn sau lưng tôi.
Không còn cách nào khác.
Tôi chỉ đành gượng cười nhìn bà lão đang nổi giận.
“Bác à.”
“Đây là nhà máy may, không phải nơi để gây rối.”
Giọng tôi không lớn.
Nhưng từng chữ đều rõ ràng.
“Nếu bác có oan ức thì có thể tìm cha mẹ cô ấy để nói chuyện.”
“Còn bác tự ý đ//ánh người như vậy, biết đâu lại phải vào tù đấy.”
Bà lão bị tôi dọa cho khựng lại.
Giọng nói cũng nhỏ hơn đôi chút.
“Tôi có làm gì sai đâu?”
“Dựa vào đâu mà bắt tôi đi tù?”
Tình hình vừa mới ổn định lại.
Tôi còn chưa kịp thở phào.
Lâm Vũ Lan đột nhiên bật khóc.
“Chị à!”
“Chẳng phải chị từng nói người nhà họ đều là đám điên sao?”
“Chị còn bảo phải tống hết bọn họ vào tù nữa mà!”
Lời này vừa nói ra.
Tôi lập tức nhìn thấy lửa giận lại bùng lên trong mắt bà lão.
“Thì ra mày với con đĩ này là cùng một phe!”
“Mày muốn lừa tao vào tù à?”
“Nằm mơ!”
Bà ta hoàn toàn mất kiểm soát.
Chộp lấy chiếc kéo trên bàn.
Rồi hung hăng đâm thẳng về phía tôi.
Chương 8
Tôi theo bản năng muốn né tránh.
Nhưng ngay lúc ấy.
Sau lưng bỗng truyền tới một lực đẩy cực mạnh.
Cơ thể tôi lập tức mất thăng bằng.
Lưỡi kéo sắc bén sượt qua khóe mắt.
Một dòng chất lỏng nóng hổi chảy xuống.
Tôi ngã mạnh xuống nền đất.
Đúng lúc đó.
Một tiếng quát giận dữ vang lên.
“Tất cả dừng tay lại!”
Tôi cố nhịn đau ngẩng đầu nhìn lên.
Chỉ thấy Hoắc Dụ Hàn trong bộ quân phục đang dẫn người xông vào.
Chỉ trong chớp mắt đã khống chế được những kẻ gây rối.
Ngay sau đó.
Lâm Vũ Lan chật vật lao vào lòng anh.
Khóc đến thương tâm.
“Dụ Hàn!”
“Em sợ lắm!”
Tôi vô cảm nhìn cảnh tượng trước mắt.
Một lúc lâu sau mới loạng choạng đứng dậy.
Tùy tiện lau đi vết m//áu trên mặt.
Rồi tự mình bước ra ngoài.
Nhưng mới đi được vài bước.
Cánh tay tôi đã bị giữ lại.
Giọng nói lạnh lẽo xen lẫn tức giận của Hoắc Dụ Hàn vang lên bên tai.
“Lâm Tuệ Mẫn.”
“Em định đi đâu?”
Tôi cố chịu cơn đau rồi quay đầu lại.
Một tay che vết thương.
Khóe môi khẽ nhếch lên đầy mỉa mai.
“Doanh trưởng Hoắc.”
“Tôi đi băng bó vết thương.”
“Cũng cần phải báo cáo với anh sao?”
Hoắc Dụ Hàn nhìn nửa khuôn mặt bê bết m//áu của tôi.
Yết hầu khẽ động.
Cuối cùng anh buông tay.
Nhưng giọng điệu vẫn vô cùng cứng rắn.
“Em thật sự đi xử lý vết thương?”
“Hay là vì chột dạ?”
Tôi cau mày.
“Anh có ý gì?”
Ánh mắt Hoắc Dụ Hàn tối lại.
“Tôi đã cảnh cáo em.”
“Đừng giở trò với Vũ Lan nữa.”
“Vì sao em cứ nhất quyết không chịu buông tha cho cô ấy?”
Tôi đứng chết lặng tại chỗ.
Không thể tin nổi những gì mình vừa nghe thấy.
Đúng lúc đó.
Lâm Vũ Lan cũng đi tới.
Đôi mắt lập tức đỏ hoe.
Cô ta nhìn tôi đầy vẻ đau lòng và không thể tin nổi.
Nước mắt rơi lã chã.
Sau đó lớn tiếng khóc nói…
Chương 8
“Chị à, chẳng lẽ là chị gọi bọn họ đến sao?”
“Tại sao vậy?”
“Chúng ta chẳng phải là người thân sao?”
“Chị biết rõ bọn họ sẽ đ//ánh ch//ết em mà, tại sao chị lại đối xử với em như thế?”
Lâm Vũ Lan khóc đến đứt quãng.
Tiếng khóc của cô ta khiến những người xung quanh bắt đầu chỉ trỏ về phía tôi.
Chaporia
Bình Luận (0)