
Giới Thiệu
Phu quân xuống tóc đi tu, cả Hầu phủ kéo nhau tới tiễn hắn. Chỉ có ta, chính thất và con trai hắn, lại là những người cuối cùng biết chuyện.
Khi ta ôm con vội vã chạy đến chùa Linh Âm, mái tóc đen của hắn đã rơi đầy trên nền đất lạnh.
Bà bà dẫn theo già trẻ lớn bé của Hầu phủ đứng kín trước cổng chùa, nhưng từ đầu đến cuối không một ai báo cho ta lấy một tiếng.
Trên bậc đá phủ tuyết, phu quân chắp tay trước ngực, vẻ mặt thanh lãnh như người đã thoát khỏi thế tục.
Hắn cúi mắt nhìn hai mẹ con ta đang quỳ trong tuyết.
“Bần tăng đã đoạn tuyệt hồng trần. Chuyện cũ nhân gian đều đã chấm dứt. Xin thí chủ đừng quấy nhiễu con đường tu hành của bần tăng.”
Kiếp trước, nghe những lời ấy, ta khóc đến ngất ngay trước cổng tam quan.
Sau đó lại phải gượng dậy một mình, chống đỡ cả Hầu phủ đang bên bờ sụp đổ.
Nào ngờ 5 năm sau, điều ta chờ được lại là ngày hắn vẻ vang hoàn tục, tay trong tay cùng nữ góa phụ giàu nhất Dương Châu.
Dựa vào tiền bạc của ả ta, hắn mua chuộc quan hệ khắp nơi, cướp mất vị trí Thế tử vốn thuộc về con trai ta.
Cuối cùng còn gán cho ta đủ thứ tội danh, đuổi hai mẹ con khỏi Hầu phủ, mặc kệ sống ch/e/t.
Sống lại lần nữa.
Nhìn gương mặt từ bi giả tạo kia, ta ôm chặt đứa con trai đang bị lạnh đến tím tái vào lòng.
Sau đó quay đầu nhìn vị Cáo mệnh phu nhân đứng phía sau.
“Phu quân đã có duyên với Phật sâu như vậy, làm thê tử như ta đương nhiên phải thành toàn.”
“Người đâu.”
“Lập tức chuẩn bị xe vào cung.”
“Ta muốn đích thân cầu xin Thái hậu sắc phong phu quân làm Hộ quốc Thánh tăng, cả đời giữ giới luật Hoàng gia, vĩnh viễn không được dính dáng đến hồng trần.”
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)