20px

Tôi lập tức hiểu ra tất cả.

Anh nhận nuôi Dao Dao, là muốn thay người thân đã mất chăm sóc đứa trẻ này, cũng là để bù đắp tiếc nuối trong lòng.

Người ngoài không biết sự thật nên mới đồn lung tung, nói Dao Dao là con của anh và mối tình đầu.

Nhìn đôi mắt anh dần đỏ lên, nhất thời tôi luống cuống chẳng biết làm sao.

Dao Dao khóc, tôi còn có thể ôm con bé vào lòng dỗ dành.

Nhưng người lớn khóc… đây là lần đầu tiên tôi gặp.

Thật sự không biết nên làm gì mới phải.

Do dự một lúc.

Tôi học theo cách dỗ Dao Dao, vụng về giơ tay xoa nhẹ đỉnh đầu anh.

Không ngờ anh lại càng buồn hơn.

Mặt, tai, thậm chí cả cổ đều đỏ bừng lên.

Kể từ khi tôi bắt đầu hướng dẫn Lâm Mộc Dao chia sẻ chuyện thường ngày, nghiêm túc đáp lại từng lời con bé nói.

Con bé đã trở nên hoạt bát hơn rất nhiều.

Không còn luôn lặng lẽ ở một mình nữa.

Ngày nào vừa về tới nhà cũng quấn lấy tôi, ríu rít nói mãi không thôi.

Ngay cả lúc ăn cơm cũng không chịu yên, miệng nhét đầy thức ăn mà vẫn cố nói chuyện.

Tôi căn bản chẳng nghe rõ con bé đang nói gì.

Chỉ có thể dùng mẫu câu “vạn năng” học được trên mạng:

“Thật hả?” “Sao lại như vậy được?” “Con giỏi quá đi.”

Dùng nhiều quá, cô nhóc cũng bắt đầu khôn ra.

Có lần con bé hào hứng kể cả một tràng dài, còn tôi đang bận trả lời tin nhắn công việc, chẳng nghe lọt chữ nào, thuận miệng đáp qua loa vài câu.

Con bé lập tức ngẩng khuôn mặt nhỏ lên nhìn tôi:

“Mẹ ơi, vậy mẹ nói thử xem nãy giờ con kể gì?”

Bị bắt quả tang tại trận, tôi xấu hổ vô cùng.

Cuối cùng phải ngồi chơi xếp hình với con bé suốt hai tiếng đồng hồ, còn cam đoan sau này sẽ không như vậy nữa.

Con bé mới miễn cưỡng tha thứ cho tôi.

Chuyện này cũng khiến tôi thật sự nhận ra:

Tâm tư của trẻ con thực ra rất nhạy cảm.

Chỉ một chút hời hợt của bạn thôi, đến chỗ chúng cũng sẽ bị phóng đại lên gấp mười lần.

Cho nên đối xử với trẻ con… nhất định phải dùng thật lòng.

Chỉ có như vậy, con bé mới thật sự mở lòng với bạn.

07

Có lẽ chuyện Lâm Mộc Dao bị đặt biệt danh ở trường khiến Lâm Dữ Xuyên cảm thấy áy náy, nóng lòng muốn bù đắp.

Hoặc cũng có thể là… anh sắp thất nghiệp rồi.

Người trước đây bận đến chân không chạm đất, vậy mà giờ lại còn rảnh hơn cả tôi.

Ngày nào cũng tự giác đưa đón Lâm Mộc Dao đi học.

Về nhà thì thay đổi món liên tục nấu ăn.

Nấu xong còn làm thêm đồ ngọt.

Nhìn anh chậm rãi nghiên cứu món mới trong bếp.

Tôi sốt ruột muốn ch//ết.

“Anh không phải sắp bị công ty cắt giảm nhân sự đó chứ?”

Nghe xong màn phân tích của tôi, người đàn ông vốn cứng nhắc ít nói kia bỗng bật cười.

Mặt tôi lập tức đỏ lên.

Bình thường quen nhìn dáng vẻ không cảm xúc của anh rồi.

Đột nhiên thấy anh cười, ngược lại còn hơi không quen.

“Anh là ông chủ, ai dám cắt giảm anh chứ.”

Tôi sốc luôn.

“Anh là ông chủ?”

Nhìn mức lương mỗi tháng anh đưa tôi… cũng đâu có giống đâu.

Có lẽ nghe ra tôi đang âm thầm nghi ngờ.

Anh cười giải thích:

“Hiện tại mỗi tháng anh chỉ lấy lương chức vụ thôi. Cuối năm tiền chia lợi nhuận sẽ chuyển hết cho em. Yên tâm, anh đã nói sẽ để em sống thật tốt thì nhất định sẽ làm được.”

Tôi cười gượng hai tiếng, vội vàng xoay người bỏ đi.

Có Lâm Dữ Xuyên ở nhà, cuộc sống của tôi thoải mái khỏi phải nói.

Trà chiều, bánh ngọt, ăn khuya… ngày nào cũng khác nhau.

Nhưng cô nhóc Lâm Mộc Dao nhìn lại chẳng vui vẻ mấy.

Nguyên nhân là con bé lại muốn dùng chiêu cũ dụ Lâm Dữ Xuyên chơi trò chơi với mình.

Kết quả bị anh nhìn thấu.

Nói gì anh cũng không chịu mắc lừa nữa.

Thành ra bây giờ mỗi lần thấy anh, Lâm Mộc Dao đều chu môi giận dỗi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...