20px

“Mỗi lần không quá mười phút.”

“Chứng cứ số chín.”

“Lịch sử định vị WeChat.”

“Chứng minh bị đơn nhiều năm sống chung với con trai của Đỗ Uyển Như.”

Nói xong.

Cô chỉnh lại tài liệu.

Rồi cung kính đẩy toàn bộ lên trước mặt thẩm phán.

“Từ các chứng cứ trên.”

“Chúng tôi cho rằng.”

“Bị đơn không dành tình cảm cho cặp song sinh do nguyên đơn sinh ra.”

“Không có ý nguyện chăm sóc.”

“Không thực hiện nghĩa vụ hỗ trợ kinh tế.”

“Do đó.”

“Quyền nuôi dưỡng nên thuộc hoàn toàn về nguyên đơn.”

Giọng nói vang lên rõ ràng.

Mạnh mẽ.

Dứt khoát.

Sau đó cô bổ sung:

“Quyền thăm nom mỗi tháng một lần.”

“Mỗi lần không quá bốn giờ.”

“Và bắt buộc phải có nguyên đơn hoặc mẹ của nguyên đơn đi cùng.”

Nói xong.

Cô chậm rãi đảo mắt nhìn khắp phòng xử án.

Thẩm phán xem xét toàn bộ tài liệu.

Một lúc sau mới ngẩng đầu.

Nhìn về phía luật sư của Cao Cảnh Minh.

“Bị đơn có ý kiến trình bày không?”

Luật sư bên kia lập tức ghé tai Cao Cảnh Minh.

Liên tục nói nhỏ.

Vẻ mặt vô cùng sốt ruột.

Còn Cao Cảnh Minh.

Vai đã sụp xuống từ lúc nào.

Ánh mắt tối tăm.

Mệt mỏi.

Đôi môi khẽ động.

Dường như muốn nói điều gì đó.

Nhưng cuối cùng.

Không thốt ra nổi một chữ.

Rất nhanh.

Phiên tranh tụng bước sang vòng thứ ba.

Nội dung lần này.

Là toàn bộ sổ sách AA trong sáu năm hôn nhân.

Phạm Tri Thu mở chiếc cặp tài liệu trong suốt.

Cẩn thận lấy ra từng bản sao.

Rồi đặt lên bàn theo đúng thứ tự.

Sau đó.

Cô lấy thêm bộ sao kê ngân hàng sáu năm do tòa án trực tiếp thu thập.

Hai tay nâng lên.

Cung kính đặt trước mặt thẩm phán.

“Thưa thẩm phán.”

“Đây là toàn bộ chứng từ đối chiếu tài chính liên quan.”

Trong phòng xử án.

Không khí nặng nề đến mức gần như không ai dám thở mạnh.

Thẩm phán ngồi trên ghế xét xử.

Hơi cúi người về phía trước.

Chuyên chú lật từng trang tài liệu trong tập hồ sơ dày cộp ấy.

Thời gian từng phút từng giây trôi qua.

Thẩm phán xem hồ sơ suốt hai mươi phút.

Cuối cùng.

Ông ngẩng đầu lên.

Ánh mắt nghiêm nghị nhìn về phía luật sư của Cao Cảnh Minh.

“Đối với các khoản đối chiếu tài chính.”

“Phía bị đơn có ý kiến phản đối không?”

Luật sư bên kia khẽ nhíu mày.

Vẻ mặt đầy bất lực.

Cuối cùng chỉ có thể thở dài.

“Không có.”

Tiếp đó.

Phiên tòa bước vào giai đoạn hòa giải.

Thẩm phán nhìn hai bên.

Giọng điệu ôn hòa hơn đôi chút.

“Các bên có đồng ý hòa giải hay không?”

Tôi ngồi ở ghế nguyên đơn.

Có thể cảm nhận rất rõ.

Có một ánh mắt đang nhìn về phía mình.

Không cần quay đầu.

Tôi cũng biết.

Mẹ đang ngồi ở hàng ghế đầu khu dự thính.

Bà vẫn luôn nhìn tôi.

Nhưng tôi không quay lại.

Chỉ nhìn thẳng về phía Cao Cảnh Minh ở đối diện.

Tôi hít sâu một hơi.

Từng chữ đều vô cùng rõ ràng.

“Không đồng ý hòa giải.”

Dừng lại một chút.

Tôi bổ sung:

“Đề nghị thi hành theo phán quyết của tòa.”

Hai mươi ngày sau.

Không nhanh.

Cũng không chậm.

Ngày công bố kết quả xét xử cuối cùng cũng đến.

Phán quyết như sau:

Thứ nhất.

Chấp nhận yêu cầu ly hôn của nguyên đơn.

Quan hệ hôn nhân giữa hai bên chính thức chấm dứt.

Thứ hai.

Quyền nuôi dưỡng cặp song sinh thuộc về nguyên đơn.

Bị đơn phải thanh toán tiền cấp dưỡng mỗi tháng mười hai nghìn tệ.

Cho tới khi các con đủ mười tám tuổi.

Thứ ba.

Bị đơn cố ý tẩu tán tài sản chung của vợ chồng với số tiền hai trăm sáu mươi bảy nghìn tệ.

Tòa án phán quyết hoàn trả gấp đôi.

Tổng cộng:

Năm trăm ba mươi bốn nghìn tệ.

Phải thanh toán một lần trong vòng mười ngày kể từ khi bản án có hiệu lực.

Thứ tư.

Trong sáu năm hôn nhân.

Bị đơn đã sử dụng bốn trăm mười nghìn tệ từ tài khoản liên danh cho các khoản chi không thuộc sinh hoạt gia đình.

Tòa án yêu cầu hoàn trả toàn bộ cho nguyên đơn.

Thứ năm.

Căn nhà chung thuộc quyền sở hữu của nguyên đơn.

Nguyên đơn thanh toán lại cho bị đơn khoản bồi hoàn tám mươi nghìn tệ.

Đây là số tiền được xác định dựa trên phần đóng góp thực tế của bị đơn theo hồ sơ trả nợ ngân hàng.

Tôi ngồi lặng.

Âm thầm tính toán trong đầu.

Cao Cảnh Minh phải trả tiền cho tôi.

Rất nhiều tiền.

Năm trăm ba mươi bốn nghìn tệ.

Không phải con số nhỏ.

Cộng thêm bốn trăm mười nghìn tệ nữa.

Một đồng cũng không thể thiếu.

Tất nhiên.

Vẫn phải trừ đi tám mươi nghìn tệ tiền bồi hoàn căn nhà.

Tôi cúi đầu.

Lặng lẽ tính nhẩm.

Sau khi khấu trừ.

Tổng cộng là:

Tám trăm sáu mươi bốn nghìn tệ.

Tôi khẽ mím môi.

Nhẩm lại từng khoản một lần nữa.

Chưa hết.

Còn có tiền cấp dưỡng.

Mỗi tháng mười hai nghìn tệ.

Cho tới khi hai đứa trẻ đủ mười tám tuổi.

Tôi đưa tay ra.

Âm thầm tính từng năm.

Từng tháng.

Sợ mình nhầm mất một con số.

Kết quả cuối cùng hiện lên trong đầu.

Hai triệu năm trăm chín mươi hai nghìn tệ.

Tôi siết chặt bàn tay.

Ánh mắt dần trở nên kiên định.

Những thứ thuộc về tôi.

Những thứ thuộc về các con.

Từng đồng một.

Tôi sẽ lấy lại đầy đủ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...