20px

 
Anh ta đứng đờ ra vài giây.
 
Sau đó mới phản ứng lại.
 
“Thẩm Ưu!”
 
“Cô dám đối xử với tôi như vậy!”
 
“Tôi nhất định sẽ trả thù cô…”
 
Tôi đã ném vòi nước xuống rồi quay người bỏ đi.
 
Lười nghe anh ta lải nhải thêm.
 
Dù sao thời gian cũng sắp tới rồi.
 
Đến lúc đó.
 
Tự nhiên anh ta sẽ hiểu.
 
7
 
Một tháng sau.
 
Đại hội cổ đông diễn ra đúng hẹn.
 
Ngay tại đại hội cổ đông.
 
Trước mặt toàn thể cổ đông và ban lãnh đạo công ty.
 
Bố tôi chính thức tuyên bố.
 
Người kế nhiệm công ty sau này sẽ là tôi.
 
Đến lúc ấy.
 
Mọi người mới biết.
 
Thì ra tôi chính là Tam tiểu thư nhà họ Thẩm.
 
Những lời khen ngợi lập tức ùn ùn kéo tới.
 
Bố tôi cười đến không khép nổi miệng.
 
Người đàn ông trước nay luôn ngại nhắc tới chuyện con cái.
 
Cuối cùng cũng có dịp nở mày nở mặt.
 
Hai anh trai tôi cũng quay về chúc mừng.
 
Năm đó.
 
Khi bố tôi muốn xử lý bạn trai của anh cả.
 
Chính tôi đã bí mật báo tin.
 
Đồng thời đưa người ấy ra nước ngoài trước một bước.
 
Bao năm nay.
 
Cũng là tôi đều đặn gửi tiền sinh hoạt cho hai người họ.
 
Anh cả vẫn luôn biết ơn tôi.
 
Về phần anh hai.
 
Tôi bỏ tiền xây chùa.
 
Để anh ấy có thể chuyên tâm tu hành.
 
Không cần bận tâm chuyện thế tục.
 
Khi tất cả mọi người đều không hiểu vì sao anh muốn xuất gia.
 
Chỉ có tôi là người kiên định đứng về phía anh.
 
Hiểu anh.
 
Tôn trọng anh.
 
Ủng hộ anh.
 
Vì vậy anh hai cũng vô cùng cảm kích tôi.
 
Cả hai người đều cho rằng.
 
Nếu không phải tôi làm việc trong công ty.
 
Gánh vác áp lực từ bố.
 
Tiếp quản sản nghiệp.
 
Thì họ chắc chắn không thể sống cuộc đời mình mong muốn.
 
Chính tôi đã thay họ gánh lấy trách nhiệm vốn thuộc về họ.
 
Đối với chuyện này.
 
Tôi chỉ có thể nói.
 
Người có năng lực thì phải làm nhiều việc hơn thôi.
 
Ban đầu.
 
Tôi còn tưởng mình sẽ phải đấu với hai anh trai một trận lớn.
 
Mới có thể giành được số cổ phần thuộc về mình.
 
Không ngờ.
 
Hai người họ đều chẳng hứng thú.
 
Vậy thì chỉ còn cách để tôi tiếp nhận thôi.
 
Thẩm Đình hoàn toàn sụp đổ.
 
Cô ta lao vào phòng làm việc của bố làm loạn.
 
Kết quả bị bố tát thẳng hai cái.
 
“Đại học còn chưa tốt nghiệp nổi.”
 
“Mà cũng đòi tiếp quản công ty?”
 
“Suốt ngày chỉ biết đọc tiểu thuyết, xem phim, theo đuổi thần tượng.”
 
“Cô có bản lĩnh gì để quản lý công ty?”
 
Thẩm Đình ôm mặt.


 
Muốn cãi lại.
 
Nhưng một chữ cũng không nói ra được.
 
Tôi ngồi xe về nhà.
 
Không ngờ lại nhìn thấy Trần Triết đang chờ ngoài cổng.
 
Nhìn thấy tôi ngồi trong xe.
 
Nghe người bên cạnh cung kính gọi:
 
“Tam tiểu thư.”
 
Trần Triết hoàn toàn ngây dại.
 
Anh ta lập tức đuổi theo.
 
“Thẩm Ưu!”
 
“Cô… cô là Tam tiểu thư nhà họ Thẩm sao?”
 
Tôi khẽ cười.
 
“Lạ lắm à?”
 
Trần Triết vội vàng đổi giọng.
 
“Tiểu Ưu.”
 
“Là anh sai.”
 
“Trước đây tất cả đều là lỗi của anh.”
 
“Anh có mắt mà không thấy Thái Sơn.”
 
“Anh không ngờ em lại là Tam tiểu thư nhà họ Thẩm.”
 
“Anh đúng là mù mắt.”
 
“Xin em cho anh thêm một cơ hội nữa được không?”
 
Tôi đứng nguyên tại chỗ.
 
Từ trên cao nhìn xuống anh ta đang cầu xin.
 
Thấy tôi không hề dao động.
 
Trần Triết lập tức lôi tình cảm gia đình ra.
 
“Con…”
 
“Chúng ta còn có con mà!”
 
“Anh là bố của bọn trẻ.”
 
“Tiểu Ưu.”
 
“Em chẳng lẽ nhẫn tâm để các con từ nhỏ đã không có bố sao?”
 
Người quản gia bên cạnh cười khẩy đầy khinh thường.
 
“Loại mèo chó ở đâu cũng xứng làm bố của tiểu thư nhỏ và thiếu gia nhỏ nhà chúng tôi à?”
 
“Tam tiểu thư là người thừa kế tương lai của tập đoàn.”
 
“Tương lai của tiểu thư nhỏ và thiếu gia nhỏ đương nhiên rực rỡ vô hạn.”
 
“Đến lượt anh tới đây bám víu sao?”
 
Trần Triết hoàn toàn chết lặng.
 
“Cái gì…”
 
“Cô là người thừa kế của tập đoàn nhà họ Thẩm?”
 
“Con heo béo Thẩm Đình đó lại nói với tôi cô chỉ là con riêng.”
 
“Cô ta lừa tôi.”
 
“Tất cả đều là cô ta lừa tôi…”
 
Không biết mẹ chồng từ đâu chạy tới.
 
Kéo Trần Triết quỳ sụp xuống trước mặt tôi.
 
Muốn cầu xin tôi tha thứ.
 
Tôi lắc đầu.
 
“Đuổi họ đi.”
 
Nói xong.
 
Tôi quay người lên xe.
 
Không thèm ngoái đầu lại.
 
Qua gương chiếu hậu.
 
Tôi nhìn thấy Trần Triết hoàn toàn không thể chấp nhận được sự thật.
 
Anh ta chỉ thẳng vào mặt mẹ mình rồi gào lên:
 
“Đều tại bà!”
 
“Đều tại bà bày cho tôi mấy cái chủ ý ngu ngốc đó!”
 
“Nếu tôi không nghe lời bà.”
 
“Bây giờ tôi đã là con rể nhà họ Thẩm rồi!”
 
“Cả đời này tôi chẳng cần lo ăn lo mặc nữa!”
 
“Tôi hèn một chút thì sao?”
 
“Tôi hầu hạ Tiểu Ưu thì sao?”
 
“Dù sao tôi cũng đâu phải loại người cần thể diện!”
 
“Đều tại bà!”
 
“Đều tại bà!”
 
“Từ nay bà không còn là mẹ tôi nữa!”
 
(Hết)
 
 
 
 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...