“Giai Di? Sao thế? Có phải cháu đích tôn của mẹ nghịch con không?”
Tôn Giai Di nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn khóc, giọng cũng run rẩy.
“Vâng… nó đá con một cái…”
Mẹ chồng vừa nghe lời này, mắt lập tức sáng lên.
“Ôi chao, cháu đích tôn của tôi biết động rồi!”
Cả người bà ta sáp lại gần, mặt đầy tươi cười, áp tai lên cái bụng tròn vo của Tôn Giai Di.
“Để bà nội nghe xem nào, cháu ngoan, đá thêm cái nữa đi~”
Tôi vốn luôn hiếu thuận.
Tâm nguyện của mẹ chồng đương nhiên phải được thỏa mãn.
Tôi trượt ngón tay một cái.
Chuyển sang mức tối đa của chế độ “tia chớp” bên nữ.
“A——!”
Tôn Giai Di bật dậy khỏi ghế, hét lên thành tiếng.
Dọa mẹ chồng “ối” một tiếng lùi về sau hai bước, suýt nữa ngã ngồi xuống đất.
“Con… con sao thế?”
Sắc mặt mẹ chồng cũng thay đổi.
Tôn Giai Di đứng đó, mặt lúc đỏ lúc trắng, tà váy hơi run.
“Con… con đi vệ sinh một chút.”
Cô ta gần như nghiến răng nặn ra mấy chữ này.
Nói xong liền muốn xoay người đi ra ngoài.
Nhưng bị tôi túm lại.
16
“Giai Di, để chị đi cùng em.”
Tôi đầy mặt quan tâm sáp lại.
“Sắc mặt em không ổn lắm, lỡ xảy ra chuyện gì thì không hay đâu.”
Mẹ chồng vừa nghe, gật đầu lia lịa, cảm thấy rất có lý.
“Vậy cô mau đi cùng Giai Di! Nếu Giai Di có chuyện gì, tôi là người đầu tiên không tha cho cô!”
Tôn Giai Di thử hất tay tôi ra, nhưng không địch lại sức tôi.
Giọng cô ta run rẩy.
“Không… không cần, em tự đi là được.”
Sao tôi có thể để cô ta đi.
Tôi nhiệt tình khoác lấy tay cô ta, cười tươi nói:
“Giai Di, em cứ cho chị một cơ hội lập công chuộc lỗi đi.
“Vừa nãy không cẩn thận làm rượu đổ lên váy em, trong lòng chị vẫn thấy áy náy. Sau này chúng ta đều là người một nhà mà.
“Nếu em vẫn không yên tâm về chị, để mẹ đi cùng nữa.”
Tôi quay đầu nhìn mẹ chồng.
“Mẹ, khách sạn đông người phức tạp, lỡ thật sự có chuyện ngoài ý muốn, làm cháu đích tôn của mẹ bị thương thì không hay.”
Mẹ chồng lo cho cháu trai bảo bối.
Không nói hai lời liền đứng lên, trực tiếp đỡ lấy cánh tay Tôn Giai Di.
“Đi đi đi, mẹ đi cùng con, đừng lề mề nữa.”
Mẹ chồng dìu Tôn Giai Di từng bước khó khăn di chuyển.
Tà váy của cô ta kéo lê trên mặt đất.
Loáng thoáng có thể thấy một đường nét đang nhấp nhô bên trong.
Tôi đi theo phía sau.
Ngón tay chậm rãi lướt qua màn hình.
Một cái, hai cái, ba cái.
Chân Tôn Giai Di hơi run lên.
Hơi thở càng lúc càng nặng.
Sắp đi tới cửa đại sảnh.
Tôi dùng ngón cái đẩy lên.
Nút tấn công chớp nhoáng.
Một lần nữa kéo lên tối đa.
“A!”
Tôn Giai Di hét lên một tiếng, hai chân mềm nhũn, cả người ngã nhào về phía trước.
“Ôi trời!”
Mẹ chồng sợ đến mặt trắng bệch, liều mạng đỡ cô ta.
“Sao thế? Sao thế?”
Tôn Giai Di cả người đều đang run, môi run rẩy không nói ra được một chữ.
Mẹ chồng gấp đến mức giậm chân.
“Rốt cuộc làm sao? Con nói một câu đi!”
17
Ngón tay tôi không nặng không nhẹ gảy trên màn hình.
Tôn Giai Di gần như phát điên.
Cô ta liều mạng cắn môi, cắn đến hai má cũng co giật.
Cuối cùng cô ta rốt cuộc không chống đỡ nổi.
Ngồi xổm xuống, hai tay ôm bụng, giọng run đến không còn ra hình.
“Mẹ… con, con đau bụng… nghỉ một lát là được…”
Tôi đầy mặt sốt ruột sáp tới, giọng rất lớn.
“Mẹ, có khi nào Giai Di mệt quá không?”
Tôi quay đầu hét về phía đám đông.
“Dũng Hào! Mau tới bế vợ em vào phòng nghỉ đi!”
Chaporia
Bình Luận (0)