20px

Ta đã thu hồi tâm ý của mình.

Biết được đầu đuôi ngọn nguồn sự việc, Lang Cẩm Thư sững người lại.

Một lúc lâu sau, hắn lại nhìn ta như thể vừa hạ một quyết tâm vô cùng to lớn.

“Nhạn Hồi, ta sẽ cưới nàng lại, mười năm sắp tới, hãy để ta ở bên cạnh nàng.”

Lần này đến lượt ta không thể tin nổi: “Ngài nói gì cơ?”

“Ta nói, ta sẽ cưới nàng lại, dùng những tháng ngày còn lại của ta ở bên cạnh chăm sóc nàng, không để nàng phải một mình đối mặt với mọi thứ nữa.”

Càng nói về sau, sự kiên định và khẩn thiết trong mắt Lang Cẩm Thư càng trở nên rõ ràng.

“Ta biết trước kia ta đã phớt lờ nàng, khiến nàng chịu nhiều ấm ức. Nhưng bây giờ, ta muốn bù đắp, muốn chăm sóc nàng thật tốt. Huống hồ, Vĩnh Ninh công chúa đã không còn là Vĩnh Ninh công chúa của ngày xưa nữa…”

Hắn nhếch khóe môi, tự giễu cười một tiếng.

Trông như quả mướp đắng.

Đầu óc ta ong ong.

Não của hắn rớt luôn cùng chiếc giày ở cửa phủ công chúa rồi à?

Ta lắc đầu, “Không, Lang đại nhân, thực ra ngài đã làm được việc đối xử với ta bằng lễ nghĩa rồi.”

Lang Cẩm Thư lại cười khổ hai tiếng.

“Ta hối hận rồi, phủ Thái phó không có nàng, quá đỗi lạnh lẽo, giống như một nấm mồ vậy.”

“Nhạn Hồi, có lẽ từ rất lâu rất lâu về trước, ta đã thích nàng rồi.”

Một cơn gió lướt qua, hoa lê bay lượn trong gió.

Ta nhìn Lang Cẩm Thư qua cơn mưa hoa.

Nếu như câu nói đầu tiên Lang Cẩm Thư thốt lên sau khi tỉnh lại không phải là hòa ly, có lẽ ta đã nói cho hắn biết về căn bệnh của mình.

Kể cho hắn nghe những tâm sự tăm tối chôn chặt dưới đáy lòng.

Nói về việc ta đã rung động với hắn ra sao.

Bởi vì ta sợ, nếu không nói, ta sẽ thực sự không còn cơ hội để nói nữa.

Nhưng bây giờ có cơ hội, ta lại không muốn nói nữa.

Kể từ giây phút ta nuốt ngược những lời ấy vào trong, ta đã tự làm thần linh của chính mình rồi.

“Lang đại nhân, mọi chuyện của ngày hôm qua, coi như đã c h í c theo ngày hôm qua rồi.

Chuyện cũ không thể níu kéo, con người cũng chẳng thể cứ bám víu vào quá khứ mà sống mãi. Hãy nhìn về phía trước đi.”

Gió ngừng, hoa lê rụng đầy mặt đất.

Ta hành lễ với hắn: “Lang đại nhân bảo trọng.”

Tiết Ký Minh lúc này đã lấy áo choàng tới, hắn cẩn thận khoác lên người ta.

“Bên ngoài gió lạnh, về phòng thôi.”

Ta bất mãn phồng má lên: “Ta đâu phải làm bằng gốm sứ đâu.”

Tiết Ký Minh dường như đã liệu trước điều này.

Hắn lôi từ trong ngực áo ra một vật bọc trong gấm lụa:

“Về đi, thứ này sẽ là của tỉ.”

Trời đ á n h thánh đâm, vậy mà lại chẳng phải trâm cài hay kẹp tóc, cũng chẳng phải vòng tay hay khuyên tai gì sất.

Mà lại là một tờ khế ước nhà đất và giấy tờ chứng nhận của một tiệm sách.

Chủ nhân tiệm sách là ta.

Từ nay về sau, mẫu thân không cần phải lo lắng thoại bản của ta phát hành ra sao nữa rồi.

Món quà này tặng, đúng là vô cùng chu đáo ân cần.

Trong khoảnh khắc này, tâm trí ta chợt thấu suốt.

Phải rồi, quá khứ không thể níu kéo.

Con đường tương lai phía trước sáng lạn rực rỡ.

Thật vinh hạnh khi được đồng hành cùng đệ một đoạn đường.

Tiết Ký Minh cúi người khẽ véo má ta:

“Sao thế, vui đến mức không biết nói gì rồi à?”

Ta thừa cơ gõ một cái cộc lên đầu hắn:

“Phu quân tặng, tự nhiên là vô cùng tốt rồi.”

Tiết Lãng thét lớn một tiếng, ôm tai bỏ chạy.

Tiết Ký Minh thì như bị sét đ á n h trúng, đứng đực ra không nhúc nhích.

Mặt đỏ bừng tới tận mang tai.

Tên nhóc này, làm như bao nhiêu năm viết thoại bản của ta là uổng công chắc.

Không một ai chú ý xem Lang Cẩm Thư rời đi từ lúc nào.

Sinh mệnh của có những người kiên cường dẻo dai như cây cỏ.

Sinh mệnh của có những người lại nhẹ nhàng như giấc mộng, tựa hoa lê.

Nhưng cho dù là vậy, cũng phải cố gắng nở rộ trên đầu cành.

Thế gian này, ta đã từng đến.

Đã đủ mãn nguyện rồi.

—HẾT—

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...