Trên bàn bày không ít chai rượu rỗng, vừa nhìn đã biết Lộ Tuấn Trì uống rất nhiều, cũng không biết còn tỉnh táo không nữa.

Anh chớp mắt mờ mịt nhìn tôi, nửa ngày sau mới ngơ ngác gật đầu.

Chỉ cần ở cùng một không gian với Lộ Tuấn Trì, tôi sẽ nhìn thấy bình luận, đây là kết luận tôi rút ra sau khi thử nghiệm.

Ví dụ như hiện tại:

“Không phải chứ sao chỗ nào cũng có nữ phụ vậy, âm hồn bất tán!”

“Nam chính chắc chắn là vì hôm nay bé cưng nữ chính từ chối tới công ty của anh ấy nên đang buồn đó, nữ phụ tâm cơ này chắc chắn muốn nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của!”

“A a a không được đâu, nữ phụ tránh xa nam chính ra một chút đi!!!”

“Không sao đâu, dù gì lát nữa bé cưng nữ chính tới rồi nam chính chắc chắn sẽ đi theo cô ấy.”

“Cứ để cô ta tiếp tục tự mình đa tình đi, lát nữa bị từ chối thảm hại xem cô ta có mất mặt không!”

Nữ chính sao?

Đây là lần đầu tiên tôi tiếp xúc được thông tin cụ thể về nữ chính.

Trước đó, nữ chính chỉ là một từ ngữ mà thôi.

Cho đến bây giờ tôi mới đột nhiên phản ứng lại, hóa ra thật sự sẽ có một người như vậy xuất hiện, chen vào giữa tôi và Lộ Tuấn Trì.

Trong chốc lát tôi chỉ cảm thấy đầu ngón tay tê dại, mọi thứ xung quanh dường như đều trở nên hư ảo.

Nếu những bình luận nói đều là thật, vậy tôi…

Còn nên đưa Lộ Tuấn Trì về nữa không?

Có lẽ anh vốn dĩ không cần đâu?

Giống như những bình luận nói, anh và nữ chính mới là người yêu định mệnh.

Kỳ lạ thật, rõ ràng đã nói không thích Lộ Tuấn Trì nữa rồi, sao nước mắt vẫn rơi xuống vậy.

Ngay lúc tôi do dự có nên trực tiếp rời đi để không tự rước nhục vào người hay không, góc áo truyền tới một lực kéo.

Tôi cúi đầu.

Là Lộ Tuấn Trì.

Bàn tay khớp xương rõ ràng của anh đang nắm chặt góc áo tôi, khóe mắt đỏ hoe ngẩng đầu nhìn tôi.

Đệt!

Phụ nữ đứng đắn như chúng tôi sao chịu nổi cái này chứ.

“Thư Thư…”

Mặc dù, mặc dù bình luận nói sau này Lộ Tuấn Trì sẽ thích nữ chính gì đó, nhưng hiện tại người anh gọi là tên tôi đó!

Gương mặt xinh đẹp kia ngẩng lên, trong mắt toàn là bóng dáng tôi, trong miệng còn gọi tên tôi.

Nếu như vậy mà tôi còn nỡ mặc kệ anh thì tôi hoàn toàn có thể xuất gia rồi!

Mặc kệ!

Con người sống chẳng phải là vì sắc đẹp nam giới sao?

Quản!

Quản chính là Lộ Tuấn Trì.

Đi theo chị về nhà đi!

12.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...