Cuối cùng, ta lấy tờ giấy có dấu tay của Lục Châu ra.
“Lục Châu nói, trước cung yến, tỷ tỷ đã chuẩn bị sẵn một bộ y phục cũ của ta. Nếu ta bị đẩy vào thiên điện, nàng ấy sẽ ném bộ y phục ấy vào phòng ta, làm như ta đã sớm có mưu đồ.”
Nước mắt trên mặt Thẩm Minh Thù khựng lại.
Ta nhìn nàng.
“Tỷ tỷ, tỷ chuẩn bị thật chu đáo.”
Tay phụ thân run lên.
“Minh Thù?”
Thẩm Minh Thù bỗng bật cười một tiếng.
Rất khẽ.
Nàng chậm rãi ngẩng đầu nhìn ta.
Gương mặt luôn yếu đuối ấy dưới ánh sáng mờ tối của từ đường bỗng trở nên xa lạ.
“Là ta chuẩn bị, thì sao?”
Phụ thân lùi lại nửa bước.
“Con…”
Thẩm Minh Thù quỳ ngồi dưới đất, nước mắt vẫn còn treo trên mặt, ánh mắt lại lạnh đi.
“Phụ thân, Tạ Huyền Hành vốn nên cưới con. Nếu đêm đó con lấy ơn cứu mạng để vào cuộc, ai có thể nói gì?”
Ta nhìn nàng.
Nàng lại cười.
“Nhưng Lệnh Nghi đến. Nàng đến vừa đúng lúc.”
Ta siết chặt tay.
Giọng phụ thân run lên:
“Vì sao con phải hại muội muội mình như vậy?”
Thẩm Minh Thù ngẩng đầu nhìn phụ thân.
“Con chỉ để nàng thay con đi một bước. Chẳng phải trước kia phụ thân cũng thường làm vậy sao? Lợi ích cho con, phiền phức cho nàng. Chuyện phụ thân làm được, vì sao con không làm được?”
Sắc mặt phụ thân xám xịt.
Ta nhìn ông.
Ông há miệng, nhưng không nói được câu nào.
Thì ra người bị chính nữ nhi mình thương yêu nhất đâm một nhát, cũng biết đau.
Người của Hình bộ bước vào đúng lúc này.
Khi Thẩm Minh Thù bị dẫn đi, nàng không khóc nữa.
Lúc đi ngang qua ta, nàng khẽ nói:
“Thẩm Lệnh Nghi, ngươi tưởng mình thắng rồi sao? Tạ Huyền Hành càng tra nhiều, càng phát hiện ngươi không bình thường.”
Ta nhìn nàng.
“Ngươi vẫn nên nghĩ trước xem mình sống thế nào đi.”
Sắc mặt nàng cuối cùng cũng thay đổi.
08
Án mị độc cung yến được thẩm nửa tháng.
Chén bạch ngọc, thuốc còn sót lại, lời khai Thanh Hà, ghi chép qua lại của Phương ma ma, còn có bộ y phục cũ Lục Châu nhắc tới, từng thứ được đặt lên công đường.
Ban đầu Thẩm Minh Thù không nhận.
Mãi đến khi nội thị chịu không nổi hình phạt, khai ra thuốc và ngân phiếu nàng đưa.
Phụ thân từng cố gắng che giấu giúp nàng.
Hình bộ tra ra Hầu phủ từng giam giữ người nhà Thanh Hà, lại tra được Phương ma ma do chính quản sự Hầu phủ sắp xếp đưa ra khỏi thành.
Thể diện Hầu phủ hoàn toàn vỡ nát.
Ngày phán quyết được đưa xuống, trời rất trong.
Thẩm Minh Thù mưu hại thân vương chưa thành, hãm hại muội ruột, bị lưu đày ba nghìn dặm.
Phụ thân bao che, dung túng nô bộc, bị giáng một bậc tước vị, đóng cửa tự kiểm điểm.
Trước cổng Hầu phủ chen đầy người xem náo nhiệt.
Ta đứng trong nhị môn, nhìn Thẩm Minh Thù bị áp lên xe tù.
Tóc nàng rối tung, trên mặt không còn chút yếu mềm ngày xưa.
Khi xe tù đi ngang qua cổng Hầu phủ, nàng đột nhiên ngẩng đầu nhìn ta.
“Thẩm Lệnh Nghi!”
Ta không đáp.
Nàng nắm chặt song gỗ, giọng sắc đến chói tai.
“Ngươi cũng đừng hòng gả cho Tạ Huyền Hành! Ngươi tưởng hắn thật sự tin ngươi sao? Người như hắn, vĩnh viễn chỉ tin chứng cứ!”
Ta nhìn nàng.
“Vậy thì vừa hay.”
Nàng sững ra.
Ta nói:
“Ta cũng chỉ tin chứng cứ.”
Xe tù đi xa.
Phía sau truyền đến giọng phụ thân.
“Lệnh Nghi.”
Ta quay đầu.
Ông như già đi rất nhiều chỉ sau một đêm.
“Tỷ tỷ ngươi đã chịu phạt, căn cơ Hầu phủ cũng bị tổn thương. Ngươi nên dừng tay rồi.”
Ta nhìn ông rất lâu.
“Phụ thân nghĩ ta còn làm gì nữa?”
Ông tránh ánh mắt ta.
“Nay ngươi đã trong sạch, Vương gia cũng biết ngươi vô tội. Sau này nếu có thể vào Vương phủ, Hầu phủ còn có thể…”
Ta bật cười.
Phụ thân nhíu mày.
“Ngươi cười gì?”
Ta ngừng cười.
“Đến tận bây giờ, phụ thân vẫn còn nghĩ dùng ta để bám vào Vương phủ.”
Sắc mặt ông trầm xuống.
“Nữ tử chung quy phải gả chồng.”
Ta gật đầu.
“Cho nên ta muốn lấy lại của hồi môn của mẫu thân.”
Ông ngẩn ra.
Ta lấy từ tay áo ra một bản danh sách.
“Điền trang, cửa hàng, khế nhà mẫu thân để lại, còn có bạc Hầu phủ đã chiếm dụng những năm qua. Nếu phụ thân không trả, ta sẽ đưa án hồi môn lên nha môn.”
Phụ thân giận đến mặt xanh mét.
“Ngươi muốn đoạn tuyệt với Hầu phủ?”
Ta rũ mắt.
“Phụ thân đã từng xem ta là người thân bao giờ chưa?”
Chaporia
Bình Luận (0)